Chương 28: Án Bạo Lực Học Đường (24)

Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án

undefined 31-03-2026 07:46:51

Hạ Quyết Vân bị ông ấy chọc cười. Ông chủ làm xong biểu cảm đó rồi nhanh chóng trở lại nghiêm túc, thở dài: "Đều khó cả, đều khó cả. Tôi thấy dạo này cô bé ngoài kia cũng chẳng có tinh thần gì. Trong trường có vài lời đồn thật sự rất khó nghe nhằm vào cô bé ấy. Nếu thật sự có thể điều tra rõ ràng thì tốt quá. Trường Nhất Trung nên tăng cường giáo dục sức khỏe tinh thần cho học sinh, đừng để xảy ra chuyện tương tự như vậy nữa." Nghe xong, Hạ Quyết Vân cảm khái: "Hy vọng là vậy." Ông chủ nói: "Anh trông cửa hàng giúp tôi chút nhé, tôi vào trong chép file ra cho anh." "Được." Hạ Quyết Vân vẫy tay: "Cảm ơn ông." Năm phút sau, ông chủ cầm theo một ổ cứng đi ra. Đến nửa chừng, ông ấy bước chậm lại, ngẩng đầu liếc Hạ Quyết Vân mà mím môi, sắc mặt có hơi do dự. Hạ Quyết Vân mỉm cười: "Cứ nói đi, nghĩ ra gì thì cứ nói, không sao đâu. Biết đâu trong đó lại có manh mối." Ông chủ bèn nói: "Tôi vừa nhắc đến cô bé rất xinh đẹp đó, tóc dài, giọng nói nhẹ nhàng, thật sự rất đẹp. Mỗi lần cô bé đến đây đều có mấy nam sinh lén theo sau nhìn, nên tôi ấn tượng sâu lắm. Tôi nhớ ra rồi, cô bé ấy quen với khá nhiều người, anh có thể đi hỏi thử xem, chắc chắn cô bé ấy biết nhiều hơn tôi." Hạ Quyết Vân: "Quen ai?" "Chính là cô bé ngoài cửa đó, và hai cô bé nhảy lầu." Ông chủ nói: "Trước khi xảy ra chuyện, hai cô bé kia đều thân với cô bé ấy. Nhưng nghe nói họ vốn học cùng lớp, nên đi chung cũng bình thường mà, đúng không?" Lông mày Hạ Quyết Vân khẽ giật, mơ hồ có cảm giác đã nắm được điểm mấu chốt, nghiêm túc hỏi: "Cô gái đó có đặc điểm gì không?" "Là hoa khôi trường đó." Ông chủ nói: "Ai cũng công nhận, hỏi đại người nào cũng biết." "Được rồi..." Hạ Quyết Vân cười nói: "Cảm ơn ông, ông đã giúp được nhiều lắm." Ông chủ: "Giúp được thì tốt." - Trong phòng livestream của Tam Yêu, cư dân mạng rất bối rối. [Ông chủ nói rõ ràng quá rồi, xem ra là Vương Đông Nhan trêu ghẹo Chu Nam Tùng quá trớn, khiến Chu Nam Tùng sụp đổ tinh thần mà tự sát. Cô ấy là kẻ gây ra bạo lực học đường, cuối cùng lại trở thành nạn nhân. Ài. ] [Mọi người đều đoán được thì chắc chắn là sai rồi. [Đùa thôi]. ] [Nhiệm vụ của người chơi là thoát khỏi kết cục cái chết. Trong tình huống này, làm sao xóa được cảm giác tội lỗi của Vương Đông Nhan mới là khó nhất chứ nhỉ? Đi tìm người nhà nạn nhân quỳ xuống xin lỗi à?] [... Đừng, tôi xin các người đấy. Người chơi trước đã làm y như vậy, tôi xem mà thấy khó chịu cả người. Cái kiểu kịch bản báo ứng gì thế? Đồ biên kịch chết tiệt, ra đây chịu phạt đi!] [Các người nghĩ vị đại lão dùng gậy đánh chó kia có thể làm ra chuyện quỳ xuống xin lỗi sao? Tôi thấy nếu thật sự đến mức đó, cô ấy thà nhảy lầu còn hơn. ] [Bằng chứng hiện tại có tính định hướng quá rõ ràng, tôi không nghĩ ra được phương án thứ hai nào nữa. Nhưng theo kinh nghiệm nhiều năm xem livestream, tôi cảm thấy sẽ không đơn giản như vậy. ] - Mười lăm phút sau, Hạ Quyết Vân đi ra khỏi tiệm, vừa bước ra đã thấy Khung Thương đang ngồi bất động dưới đất, chăm chú nhìn các bông hoa và cỏ nhỏ trước mặt phát ngốc. Cây phơi quần áo dựng chéo sau lưng cô, chỉa thẳng lên trời như một cây ăng-ten dò sóng. Hạ Quyết Vân vươn tay tới vẫy trước mặt cô: "Này." Cô nàng này đang ở kênh nào rồi vậy trời? Khung Thương chớp mắt, vẫn giữ nguyên tư thế, hỏi: "Thế nào rồi?"