Hạ Quyết Vân thu ánh mắt lại, nhanh chóng đuổi theo Khung Thương, hỏi: "Hôm nay sao vậy? Sao lại lên đây? Tôi không liên lạc được với cô, tưởng cô gặp chuyện rồi."
Khung Thương nói: "Tối qua tôi đánh nhau với Hứa Do."
Hạ Quyết Vân hốt hoảng hít một hơi thật sâu, nghiêm túc hỏi: "Thắng không?"
Khung Thương thở dài tiếc nuối: "Đôi bên cùng tổn hại."
Hạ Quyết Vân thốt lên: "Cô thế là không được đâu."
Khung Thương khô khan đáp: "Tôi cũng không phải người giỏi đánh nhau, lần sau sẽ cố gắng tiến bộ hơn."
Giọng điệu và thần thái của cô đều toát lên một chút mệt mỏi, có lẽ là do chơi trò chơi quá lâu. Đa phần Hạ Quyết Vân đều không đoán được cô đang nghĩ gì.
Hạ Quyết Vân hỏi: "Tiến độ tự tử của cô bao nhiêu rồi?"
Khung Thương liếc qua thông tin nhân vật, tâm trạng vẫn dao động một chút vì con số không ngừng tăng: "96% rồi."
Hạ Quyết Vân im lặng một lúc rồi hỏi: "Muốn lên sân thượng để chọn vị trí tốt trước không?"
"Không cần, dù có tự tử thì tôi cũng sẽ không chọn nhảy lầu." Khung Thương nói nghiêm túc: "Nhảy lầu là cái chết cực kỳ đau đớn, chưa nói trong quá trình rơi, tim, mắt, màng nhĩ, cơ bắp đều chịu sự khó chịu dữ dội do rơi tự do với tốc độ cao. Khi chạm đất cũng chưa chắc mất ý thức ngay, xương cốt sẽ..."
Suy nghĩ của Hạ Quyết Vân hoàn toàn bị cô dẫn đi chệch hướng, nhưng anh không muốn nghe những kiến thức máu me ấy nên vội vàng ngắt lời, hỏi: "Vậy cô muốn chọn cách chết không đau nào?"
Khung Thương nói rõ ràng: "Nếu có cơ hội chọn sống hay chết, tất nhiên tôi chọn sống!"
Hạ Quyết Vân: "..." Có lý quá, không phản bác nổi.
Hai người đi chưa được bao xa, lãnh đạo nhà trường đang tổ chức giải tán mới có chút thời gian thở.
Người đàn ông trung niên vội vã chạy theo, hốt hoảng hét: "Vương Đông Nhan! Đứng lại đó! Em còn muốn đi đâu!!!"
-
Nửa tiếng sau, trong phòng họp Tư tưởng Chính trị của trường.
Hiệu trưởng và vài lãnh đạo chủ chốt bị gọi tới, tập trung trong căn phòng rộng rãi này để xử lý sự cố hôm nay.
Khung Thương ngồi ở một đầu bàn, Hạ Quyết Vân đứng sau lưng cô, cả hai bình thản nhìn về phía mười mấy người nghiêm nghị cách đó không xa.
Các ghế trống tối màu ở giữa bàn dài chia họ thành hai phe rõ ràng.
Trưởng phòng Giáo dục là một người đàn ông trung niên hói đầu.
Ông ta đội một bộ tóc giả, nhưng tóc giả lại quá dày, trông giả rõ ràng, đội trên đầu như đội một chiếc nồi đen.
Lúc này ông ta rất xúc động, mặt đỏ lên, trông như muốn dẫm nát Khung Thương dưới chân.
Ngón tay ông ta liên tục gõ lên bàn gỗ, phát ra tiếng vang đều đều, quát: "Vương Đông Nhan, rốt cuộc em muốn làm gì? Chuyện có thể giải quyết đơn giản, sao em lại làm ra thành cái dạng này? Nhà trường vì thấy em còn là học sinh trung học, muốn cho cơ hội hối lỗi, nên mới để em lên bục làm kiểm điểm."
"Hành động sáng nay của em là muốn thể hiện điều gì? Em có biết bây giờ học sinh trong trường đang bàn tán xôn xao không? Em vừa gây hoảng loạn cho quần chúng đấy!"
Khung Thương bị quát thẳng mặt. Cô không có phản ứng gì, chỉ cúi đầu, dùng một tay liên tục lướt điện thoại.
Trưởng phòng Giáo dục nói dõng dạc hùng hồn, cuối cùng giọng dần khàn đi: "Hậu quả của việc này rất nghiêm trọng! Ảnh hưởng cực kỳ xấu! Tôi làm việc ở trường nhiều năm, đây là lần đầu tiên thấy có ai dám làm ra hành vi to gan như vậy! Liên tục phạm nhiều sai lầm, đã không biết hối lỗi còn được một tấc lại tiến một bước! Em tưởng trường sẽ tha thứ sao? Đừng nghĩ tuổi nhỏ thì không phải chịu trách nhiệm. Tôi nói cho em biết, em không còn nhỏ nữa, đã học lớp 12 rồi! Trưởng thành rồi! Em bôi nhọ danh tiếng nhà trường chúng tôi, chúng tôi có thể kiện em tội phỉ báng!"
Khung Thương nghe xong, thấy ông ta không bổ sung gì nữa mới nhẹ giọng nói: "Phỉ báng khác với tố giác, là chuyện vu vơ khác với sự thật. Những gì tôi nói sáng nay đều đã được phân tích rõ ràng dựa trên sự thật, không hề sai lệch gì. Ngược lại, những gì Hứa Do nói là bịa đặt không có bằng chứng. Các ông không chỉ trích cậu ta mà lại đe dọa tôi, tôi có thể hiểu được, nhưng chỉ sợ các ông sắp không đứng vững được nữa rồi."
"Em nói là tôi đe dọa?"
Trưởng phòng Giáo dục đập mạnh hai tay xuống, đồng hồ va bàn phát ra tiếng vang lớn chấn động màng nhĩ.
"Xem ra em không nhận ra lỗi lầm của mình ở đâu rồi, em đúng là quá phi lý!"