[Đối thoại lấy lời khai có thể bị đối phương lừa, chứng cứ vật lý thế này đúng là đáng tin hơn thật. ]
[Tốc độ đọc sách của cô ấy nhanh quá, nếu không phải điểm đánh giá cao như thế, tôi còn tưởng cô ấy đang làm màu. ]
[Sao tôi thấy vô ích nhỉ? Cô ấy thu thập manh mối quá chậm. Chắc trong sách và bài tập không có gì hữu dụng nên mới chuyển sang tìm giấy nháp nhỉ? Biết đâu giấy nháp cũng chẳng có gì!]
Trong khi cư dân mạng đang kêu ca ầm ĩ, Khung Thương vẫn nhanh chóng lật xem từng trang giấy nháp.
Sự kiên nhẫn của cô đủ khiến người khác sợ hãi.
Sổ nháp của học sinh cấp ba thường được sử dụng rất tùy hứng, chẳng có quy tắc gì. Tốc độ lật của Khung Thương cũng nhanh hơn nhiều so với trước.
Khi xem được nửa chừng, cô nhìn thấy một bức tranh nhân vật hoạt hình được vẽ bằng bút chì trên xấp giấy trắng.
Nhân vật được phác thảo thô sơ, nhưng thần thái rất sinh động, đang phồng má ăn cơm. Có thể thấy là thứ Vương Đông Nhan vẽ lúc rảnh, lại có chút yêu thích với tác phẩm của mình.
Ngón tay Khung Thương khựng lại, cảm giác quen thuộc kỳ lạ từ bức vẽ khiến cô nhìn kỹ khuôn mặt nhân vật thêm hai lần, rồi xé tờ giấy ra đặt bên cạnh, tiếp tục lật về sau.
Không lâu sau, cô lại thấy một bức chân dung bán thân của một nam sinh đang ngáp.
Khung Thương tăng tốc, đến cuối quyển sổ, cô thấy bức thứ ba là mấy nam sinh đang chơi xếp chồng lên nhau, nhưng chỉ có một người có khuôn mặt được vẽ đầy đủ ngũ quan.
Hai bức sau có động tác rất đặc trưng, Khung Thương lập tức nhớ ra.
Cô chụp lại từng bức, gửi cho Hạ Quyết Vân.
Khung Thương: [Hình ảnh tranh vẽ. ]
Hạ Quyết Vân: [Cái gì đây? Có thể nói lên điều gì? Vương Đông Nhan thích truyện tranh à?]
Khung Thương: [Anh biết XY là gì không?]
Hạ Quyết Vân: [Nhiễm sắc thể?]
Hạ Quyết Vân: [Chẳng lẽ Vương Đông Nhan là đàn ông?]
Khung Thương sững người.
Khung Thương: [???]
Khung Thương: [Anh giỏi ghê, thế mà cũng dám nghĩ. ]
Hạ Quyết Vân: [... Không có. Trước đây từng có vụ án một người đàn ông phẫu thuật ngực giả làm phụ nữ lâu năm rồi gây án tình dục. Ấn tượng hơi sâu. ]
Khung Thương đọc đi đọc lại tin nhắn ba lần, đầu óc hơi trống rỗng. ... Lại biết thêm một kiến thức vô dụng nhưng làm giàu "trải nghiệm sống" rồi.
Giờ thì cô cũng đã có ấn tượng sâu sắc rồi.
Khung Thương gạt bỏ những suy nghĩ kỳ quái trong đầu đi, mở giao diện album ảnh ra.
Hôm nay khi cô tra cứu điện thoại trong lớp đã xem qua album ảnh. Trong đó có hơn năm trăm tấm, một phần là ảnh selfie, một phần là ảnh chụp màn hình, phần còn lại là ảnh chụp ngẫu nhiên trong lớp học.
Khi đó Khung Thương đặc biệt chú ý đến vài bạn học bị chụp, đoán rằng họ là những người thân với Vương Đông Nhan. Dù sao hẳn là Vương Đông Nhan sẽ không chụp lén người mình ghét rồi giữ mãi trong điện thoại.
Nhưng lúc đó cô không phát hiện ra điều bất thường gì, chỉ thấy toàn là ảnh sinh hoạt thường ngày của học sinh cấp ba.
Khung Thương: [Hình ảnh]
Khung Thương: [Nhìn nam sinh ở nền phía sau đi. ]
Cô gửi liền ba tấm ảnh tới.
Mỗi tấm đều lấy nữ sinh khác làm chủ thể, nhưng trong khung hình luôn "vô tình" xuất hiện một phần thân hình của nam sinh đó.
Nam sinh đó chính là Hứa Do.
Hứa Do ngáp.
Hứa Do ăn cơm.
Hứa Do cùng mấy bạn nam khác chơi xếp chồng lên nhau.
Động tác của cậu ấy giống hệt nhân vật trong tranh.
Khóe mắt Hứa Do có một nốt ruồi, trên khuôn mặt của nhân vật trong tranh cũng có một nốt ruồi giống hệt tại vị trí đó.