Chương 24: Án Bạo Lực Học Đường (20)

Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án

undefined 31-03-2026 07:46:51

"Ồ, thế à?" Khung Thương ngẩng đầu, khô khan nói: "Tôi thất vọng thật đấy." Hạ Quyết Vân rũ mắt nhìn cô, Khung Thương cũng mở to đôi mắt vô tội đối diện với anh. Một lúc sau, Hạ Quyết Vân kinh ngạc: "Cô nói thật à?" "Ừ." Khung Thương nói: "Tôi sợ bóng tối." Hạ Quyết Vân: "..." Khung Thương bổ sung: "Rất sợ." Hạ Quyết Vân đành cố moi trong đầu ra vài từ để an ủi cô: "Ờ... Chuyện đó cũng... Bình thường thôi mà?" Khung Thương nói: "Ừ." Bầu không khí rơi vào im lặng. Khung Thương không nhịn được nói: "Đừng nghĩ nữa, não anh ồn quá, cứ lặp đi lặp lại "Vãi vãi","Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ" mãi." Hạ Quyết Vân oan ức: "Cô đừng có vu khống cho tôi!" Khung Thương: "Mặt anh viết rõ ra rồi, tôi nhìn thấy mà phiền." Hạ Quyết Vân nghĩ bụng, sao cô gái này lại khó đối phó thế nhỉ? Từ nhỏ đến giờ, lần đầu tiên có người nói anh phiền, mà trong khi anh còn chưa nói được nửa chữ. "An ủi kiểu thẳng nam ấy mà..." Khung Thương càu nhàu không ngừng: "Đại khái chính là "Bóng tối thì có gì đáng sợ đâu","Trên đời này làm gì có ma","Ma chỉ thiếu điều sợ cô thì có","Không sao đâu, chỉ là tâm lý thôi" các kiểu." "Đấy không còn là thẳng nam bình thường nữa." Hạ Quyết Vân hít sâu: "Tôi đề nghị cô nên phân chia cấp bậc cho thẳng nam, cô đang bôi nhọ tôi đấy." Khung Thương liếc anh bằng đuôi mắt hơi xếch. Cô nghĩ có lẽ... Đầu óc người này không ổn lắm. Hạ Quyết Vân cũng cảm thấy mình khá ngốc, khẽ ngoắc tay: "Cô xuống đây nói chuyện được không?" Khung Thương nhảy xuống khỏi tảng đá, đứng đối diện anh. Hai người nhìn nhau không nói. Hạ Quyết Vân giơ tay gãi đầu. Thực lòng mà nói, anh từng gặp nhiều thiên tài tính tình kỳ quái, dưới tay anh cũng có không ít người như vậy. Nhưng chưa ai khiến anh rung động như Khung Thương. Chỉ là, với người bình thường thì rung động là xúc động, còn với anh thì là... Co rút. Trái tim chịu một cơn đau không nên có. Khung Thương đã đi trước. Hạ Quyết Vân đi theo hỏi: "Cô đánh giá bạn cùng phòng thế nào? Có khả năng Chu Nam Tùng cũng từng gặp chuyện tương tự không?" Lúc này đang là giờ học, trong trường ngoài hai người họ ra thì không còn ai đi lại nói chuyện. Nhìn quanh, cả ngôi trường giống như một thành phố bị bỏ hoang. Khung Thương: "Theo kết quả điều tra trước đó của tôi, trước đây quan hệ giữa Vương Đông Nhan và bạn cùng phòng vẫn ổn, việc xấu đi đến mức này rõ ràng do có yếu tố khác tác động." Khung Thương nghĩ rồi nói tiếp: "Hôm qua khi nhắc đến ma, họ có nói tên Chu Nam Tùng. Cách họ nhắc quá cố ý, rõ ràng là nói để tôi nghe." Hạ Quyết Vân: "Giả sử họ cho rằng Vương Đông Nhan chính là kẻ giết Chu Nam Tùng, và họ đang thực thi công lý." "Ừm..." Khung Thương nói: "Mấy trò giả ma giả quỷ của họ cũng chẳng cao siêu gì, không đủ để dọa Vương Đông Nhan đến mức tự sát. Hơn nữa, nếu thật sự chỉ vì bạn cùng phòng thì với hoàn cảnh gia đình của cô ấy hoàn toàn có thể chuyển sang học bán trú, tránh bị ảnh hưởng." Hạ Quyết Vân: "Trừ khi..." Khung Thương: "Trừ khi bản thân Vương Đông Nhan mang trong lòng cảm giác tội lỗi mãnh liệt về cái chết của Chu Nam Tùng. Hành động của bạn cùng phòng chỉ khiến cô ấy liên tục nhớ lại việc mình đã làm, từ đó tự trách về mặt tinh thần, và sau một thời gian dài chịu đựng, đã chọn cách kết liễu bản thân." Hạ Quyết Vân suy ngẫm lại, thấy có gì đó không ổn, nhưng Khung Thương đã lắc đầu nói: "Nhưng tôi không nghĩ một người có ý thức đạo đức mạnh như vậy sẽ làm ra những hành động cực đoan và kéo dài nếu không có nguyên nhân thúc đẩy. Trước khi Chu Nam Tùng tự sát, rõ ràng Vương Đông Nhan đã nhận ra điều gì đó. Trong toàn bộ chuỗi logic này có nhiều điểm bất hợp lý."