Bầu không khí ngượng ngập lan tỏa khắp trong không gian, hòa cùng tiếng nghiến răng ken két, phá tan hoàn toàn cảnh tượng kinh dị vừa rồi.
Khung Thương bị mấy bạn cùng phòng làm cho buồn cười.
Cô liếc mắt nhìn, cuối cùng nhận ra tiến độ tự sát trên bảng nhân vật đã từ 87% tăng vọt lên 92% trong thời gian ngắn, giá trị cao nhất đạt 95%, sau đó nhanh chóng giảm, hiện đang dao động liên tục.
Tốt. Bây giờ cô biết vì sao Vương Đông Nhan mua bùa an hồn kia rồi.
Cô gái giường đối diện chưa chịu yên, lại gọi: "Này, Đông Nhan, Đông Nhan! Nghe tớ nói này!"
Khung Thương quay sang.
Đối phương đột nhiên bật đèn pin, chiếu lên khuôn mặt tóc tai rũ rượi của mình.
Cô gái ngẩng đầu, ánh sáng đan xen trên mặt. Cô gái nói: "Hay là, chúng ta chơi úp tay ngửa tay đi. Ai thua thì ra xem, được không?"
Hai người còn lại lập tức hưởng ứng.
"Được đó."
"Cũng, cũng được..."
"Đông Nhan, dù sao cậu cũng nói là không sợ ma mà, được chứ?"
Khung Thương nhìn chằm chằm cô gái đó, bất động.
Cô không cố ý tạo bầu không khí kinh dị, chỉ là gương mặt cô lúc này trắng bệch, sắc mặt mệt mỏi, môi gần như không còn sắc đỏ, kết hợp với ánh mắt lạnh lẽo khiến cô gái đối diện bị ánh nhìn đó ép đến run sợ, sinh lòng thoái lui.
Khung Thương vén chăn ngồi dậy, mấy người kia kinh ngạc trước sự gan dạ của cô, tưởng cô thật sự định ra ngoài.
Nhưng Khung Thương không đứng dậy làm bước tiếp theo. Hai tay cô đặt trên đầu gối, ngồi ngay ngắn. Cô điều chỉnh giọng nói, bình tĩnh nói: "Muốn chọn người à? Úp tay ngửa tay không công bằng. Nếu các cậu bàn bạc trước thì xác suất chọn tôi ra ngoài là 100%."
Cô gái kia cao giọng hỏi: "Ý cậu là sao hả?"
"Ý là tôi không tin các cậu, nghe không ra à? Nghĩ tôi ngu chắc?" Khung Thương bật cười lạnh: "Nếu thật sự muốn chọn người thì dùng cách tổ hợp hoán vị đi. Hai người đấu với nhau, một ván định thắng thua. Thắng cộng điểm, thua trừ điểm, hòa thì tính 0. Ai điểm thấp nhất thì đi, thế nào?"
"Các cậu có thể bàn bạc xem nên gian lận kiểu gì, để tôi có xác suất thấp điểm cao hơn. Kiến thức đơn giản lớp 12 thôi, không khó chứ? Tôi có thể chịu thiệt một chút, coi như bù cho chỉ số thông minh của các cậu. Nhưng ai mà đi ra ngoài, xem tối nay tôi có để người đó vào lại được không."
Giọng Khung Thương hoàn toàn không lộ ra chút tức giận nào, nhưng không ai nghi ngờ trong đó có chứa lời đe dọa.
Cô tuyệt đối đang nói thật.
Không ai lên tiếng. Ba người dường như bị khí thế bộc phát của cô trấn áp hoàn toàn.
Khung Thương kiên nhẫn hỏi thêm một câu: "Không ai muốn đi à?"
Im lặng.
Khung Thương: "Nếu không đi thì ngoan ngoãn một chút, đừng có bày trò ma quỷ nữa."
Cô đi đến cuối giường, lần mò dưới nệm một lúc, lấy một chiếc máy ghi âm nhỏ ra. Khi cô vừa cầm lên, công tắc đã bị tắt từ xa.
Cuối cùng ký túc xá cũng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng thở dồn dập của vài người.
Có vẻ có như gió lạnh luồn qua khe cửa sổ, khiến da ai nấy đều nổi da gà.
Khung Thương siết chặt cái máy trong tay, giơ lên, ném thẳng về phía giường đối diện.
Vật va vào tường phát ra tiếng nổ lớn, rồi do lực va chạm mà vỡ ra thành nhiều mảnh, bắn ngược tứ phía, rơi vãi khắp sàn.
Tiếng hét vang lên, cô gái giường đối diện hoảng loạn, nhưng nhanh chóng nhớ ra đèn đã tắt nên vội nuốt tiếng lại. Cô ta lấy chăn bịt miệng, thở dốc ngắt quãng trong sợ hãi.