"Người chết đầu tiên, chết vào tháng hai năm nay, sau đó là kỳ nghỉ đông. Cuối tháng ba, người chết thứ hai nhảy lầu. Tiếp theo là Vương Đông Nhan. Bây giờ còn chưa đến một tuần nữa là đến thời gian tự sát dự kiến của Vương Đông Nhan." Hạ Quyết Vân nói: "Hiện tại cảnh sát chưa tìm ra mối liên hệ quan trọng nào giữa ba người. Tôi chỉ nhận được thông tin về ba người, những nhân vật sau phải đợi đến khi cô "tự sát" xong mới có thể biết được. Hiện chưa phát hiện sự liên hệ quan trọng nào giữa ba vụ tự sát này."
Anh nhớ lại rồi nói tiếp: "Tôi đã xem lại biên bản và thông tin lưu trữ tại sở cảnh sát. Nếu nhất định phải tìm mối liên hệ thì người chết số một và số hai là đồng hương, người chết số hai và Vương Đông Nhan là bạn cùng phòng. Người chết số một và Vương Đông Nhan quan hệ bình thường, hầu như không có giao tiếp. Vì khi đó cảnh sát không nghi ngờ, nên xử lý như vụ tự sát thông thường, chỉ lưu lại ít thông tin rời rạc."
Khung Thương gật đầu: "Tôi biết rồi."
Hạ Quyết Vân nhếch môi cười: "Nghe nói cô rất giỏi, vậy lần này tôi có thể theo cô phá đảo cốt truyện này được không?"
Khung Thương nghe vậy cũng cười: "Anh có thể thử."
Đây là lần đầu Hạ Quyết Vân thấy cô cười. Anh còn chưa kịp phản ứng thì Khung Thương đã quay người bỏ đi, Hạ Quyết Vân lập tức đuổi theo.
Hai người đi thêm một đoạn nữa. Khung Thương vẫn im lặng không nói, Hạ Quyết Vân nghĩ cô đang suy nghĩ về vụ án.
Đột nhiên Khung Thương dừng bước, nói: "Phía trước là ký túc xá nữ rồi, chú trung niên kỳ lạ nên dừng lại ở đây đi."
Hạ Quyết Vân: "... ???" Nhiều lắm anh cũng chỉ được gọi là thanh niên thôi!
Chắc cô bạn này chưa từng nếm qua vị đắng của đồng tiền rồi!.
Phòng 103.
Phòng này vốn có năm người ở, sau khi người chết thứ hai tự sát, còn lại bốn người.
Người chết thứ hai tên là Chu Nam Tùng.
Đồ đạc của cô ấy vẫn ở nguyên vị trí cũ, gồm cả chăn đệm và sách vở. Gia đình chỉ đến lấy vài vật dụng quan trọng đi, còn lại đều để nguyên.
Theo yêu cầu mạnh mẽ của mấy bạn cùng phòng, nhà trường không xử lý di vật, mà để nguyên chỗ cũ, dự định đợi đến khi tất cả học sinh tốt nghiệp mới thu dọn.
Khi Khung Thương bước vào, trong phòng trống không. Vì thời gian nghỉ trưa ngắn, nên chắc sau bữa trưa các bạn cùng phòng đã quay lại lớp tự học.
Khung Thương tìm đến giường của Vương Đông Nhan, lục trong ngăn nhỏ một lát rồi rút một chiếc chìa khóa nhỏ từ chỗ dễ thấy ra, mở tủ quần áo bên cạnh.
Trong tủ gỗ của trường có mùi ẩm mốc, xen lẫn mùi long não nồng nặc. Hai mùi hòa lại xộc thẳng ra ngoài, khiến người ta choáng váng.
Khung Thương mở toang cửa tủ, để mùi bên trong bay bớt ra.