[Bao nhiêu kinh nghiệm xương máu cho chúng ta biết, người mắc chứng ngại giao tiếp thì chơi trò này không thể có tiến triển được. Cô ấy sẽ không lấy được chứng cứ thúc đẩy cốt truyện đâu. ]
[Đánh giá 92 điểm? Chỉ như vậy? Chỉ vậy thôi á?]
"Phần bình luận đúng là khu cho đám não úng nhảy nhót." Phương Khởi vừa lướt bình luận vừa bật cười.
Niềm vui của anh ấy chỉ đơn giản như thế.
-
Bên cạnh siêu thị trong trường học có một hành lang tối tăm, trong đó chỉ treo vài cái bóng đèn sợi đốt cũ kỹ. Dù bầu không khí ẩm thấp, nhưng lại mát mẻ hơn chỗ khác.
Vào những ngày nắng nóng, nhiều học sinh thích ngồi ở đây ăn trưa.
Giờ nghỉ trưa, Khung Thương tay cầm bịch mì cay, tay cầm sữa chua, dưới nách kẹp một gói khoai tây chiên, đứng tựa lưng vào tường đợi "đồng đội chính nghĩa" của mình.
Lúc này là giờ đông người nhất, học sinh qua lại không ngớt.
Khung Thương đang ăn ngon lành thì trên đầu bỗng bị phủ một bóng đen. Hứa Do cùng vài người bạn đứng chắn trước mặt cô, dùng vẻ mặt khó tả trừng Khung Thương, có lẽ là muốn dùng khí thế để dọa cô.
Trong mắt vài người có phẫn nộ, có khinh miệt, có ghê tởm, thậm chí là thương hại không hề che giấu.
Nhóm học sinh lớp 12 lâu ngày chìm trong học hành đều có ánh mắt chết lặng hoặc vô hồn. Còn người có thể biểu đạt ra cảm xúc phong phú đến vậy thì chắc đã có thể đi làm chuyện lớn cả rồi.
Khung Thương vừa nhai đồ ăn trong miệng, vừa nhìn cậu ta với vẻ nửa cười nửa không.
Hứa Do muốn nói gì đó, nhưng đối mặt với phản ứng kỳ quái của cô, giọng cậu ta nghẹn lại nơi cổ, không thốt ra nổi. Cuối cùng chỉ buông một câu vừa khó hiểu vừa có vẻ cần thiết: "Vương Đông Nhan, mày chờ đó!"
Khung Thương bị dáng vẻ nhát gan của cậu ta chọc cười: "Vậy mày phải nhanh lên đấy, tao không thích chờ người khác."
Hứa Do cùng vài người bạn tức tối bỏ đi, chẳng bao lâu sau,"đồng đội chính nghĩa" mới khoan thai tới muộn.
Thật ra Hạ Quyết Vân vẫn luôn đứng gần đó quan sát cô, từ lúc cô xuất hiện cho đến khi Hứa Do và mấy người kia rời đi, anh mới bước từ chỗ tối ra.
So với dung mạo thật của Khung Thương, gương mặt "Vương Đông Nhan" trong trò chơi rõ ràng bình thường hơn nhiều. Điều này càng khiến anh xác định khí chất áp người của cô không đến từ ngoại hình.
"Xin chào." Hạ Quyết Vân mỉm cười thân thiện: "Đợi lâu chưa?"
Khung Thương liếc anh một cái, ánh nhìn lướt qua rất nhanh, không dừng lại chút nào, như thể đang nhìn một vật vô tri xung quanh. Nhanh đến mức Hạ Quyết Vân còn tưởng cô chẳng hề nhìn mình.