Chương 50: Án Bạo Lực Học Đường (46)

Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án

undefined 31-03-2026 07:46:48

Môi Hạng Thanh Khê tái nhợt, toàn thân cứng đờ, muốn nói gì đó nhưng không thể. Hạ Quyết Vân đứng nghiêm bên cạnh. Anh nhìn Hạng Thanh Khê đang run rẩy, rồi lại nhìn nỗi sợ sâu kín phát ra từ người cô ấy, thậm chí còn sinh ra chút thương cảm. Khi anh đang định mở miệng thì Khung Thương đã sớm dời ánh mắt, để lại một câu "Tự lo cho mình đi", rồi bước qua cô ấy, ra khỏi cửa tòa nhà. Hạ Quyết Vân đưa cô ấy một tờ giấy ghi số điện thoại, nói: "Có chuyện thì liên lạc với tôi, xin hãy tin tưởng cảnh sát. Mục tiêu của chúng tôi giống với các em." Hạng Thanh Khê thất thần nhận lấy, không biết có nghe lọt không. Hạ Quyết Vân vội vàng đuổi theo Khung Thương. Khung Thương đi rất nhanh, Hạ Quyết Vân chỉ chậm một chút thôi mà cô đã cách anh hơn mười mét, hoàn toàn không có ý định đợi. Hạ Quyết Vân chạy theo, hỏi: "Cô nghĩ người đó do cô ấy giết à?" "Tôi không biết." Khung Thương đá một viên đá bên đường: "Cô ấy có hiềm nghi rất lớn, không phải sao?" Hạ Quyết Vân nói: "Tôi thấy không phải. Trông tố chất tâm lý cô ấy không được tốt, trừ khi là diễn viên cực giỏi." Khung Thương im lặng nhìn anh. Một lúc sau, Hạ Quyết Vân chịu không nổi, giơ tay đầu hàng: "... Tin tôi đi, mấy câu đùa trước đó của cô còn nhạt hơn cả lần này đấy." Khung Thương: "Ồ..." Quá tổn thương. Cô cảm thấy đây hoàn toàn là một kiểu bôi nhọ. Cô nheo mắt lại vì bị ánh nắng chiếu thẳng tới. Hạ Quyết Vân nhìn hướng cô đi, phát hiện cô chẳng về ký túc cũng chẳng đến lớp, liền cau mày hỏi: "Tiếp theo cô định làm gì?" "Đi tìm chứng cứ." Hạ Quyết Vân: "Cô định tìm chứng cứ ở đâu? Trong tay Chu Nam Tùng thật sự có chứng cứ à? Chẳng phải cô chỉ dọa họ thôi sao?" Khung Thương nói: "Tôi không biết, nhưng tôi cảm thấy rất có khả năng. Có lẽ Vương Đông Nhan cũng đã xem qua, nên trong khoảng thời gian trước khi Chu Nam Tùng tự sát, cô ấy mới có biểu hiện mất hồn như thế. Dựa theo đầu mối mà tiếp tục tìm thôi. Cho đến giờ chúng ta vẫn chưa phát hiện ra chứng cứ mang tính quyết định nào." Khung Thương lấy điện thoại ra, bấm vài cái rồi nói: "Nếu thật có chứng cứ, Chu Nam Tùng sẽ không để nó ở trường. Vì sau khi cô ấy chết, có khả năng trường sẽ khám xét đồ đạc của cô ấy. Cũng sẽ không để ở nhà. Rõ ràng mẹ cô ấy không biết gì. Nếu cô ấy để đồ ở nhà, có thể sẽ chẳng ai tìm thấy, và sự việc sẽ chẳng có kết quả." Hạ Quyết Vân khẽ lẩm bẩm: "Vậy nó ở đâu được chứ..." Khung Thương nói: "Một nơi mà chúng ta không ngờ tới, nhưng chắc chắn sẽ phải chú ý đến." Hạ Quyết Vân cảm thấy mô tả này thật huyền hoặc. Họ vốn chẳng hiểu rõ về Chu Nam Tùng, làm sao biết đối phương giấu đồ ở đâu? Hạ Quyết Vân mím môi, bỗng nảy một ý nghĩ, nói: "Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi. Trước đây ông chủ tiệm tạp hóa từng nói với tôi, Chu Nam Tùng rất thích mua đủ loại văn phòng phẩm ở chỗ ông ấy. Sổ, bút, băng dính các kiểu. Nếu khi đó tâm trạng cô ấy rất bất ổn, mà người bạn thân nhất lại đã chết, cô nghĩ xem liệu có thể cô ấy đã viết hết tâm sự của mình vào sổ tay không? Thật ra thói quen đó rất tốt." Khung Thương dừng bước, nhìn anh nghiêm túc nói: "Trên bàn học của cô ấy không có cuốn sổ tay đặc biệt nào cả. Cũng chẳng có đống văn phòng phẩm nào." Hạ Quyết Vân trầm ngâm: "Bị mẹ cô ấy mang về nhà rồi? Hoặc là để tránh bị người ngoài phát hiện, cô ấy giấu ở nơi nào đó?" "Giáo trình và bài tập của cô ấy đều để ở trường, sao mẹ cô ấy lại chỉ mang mỗi sổ ghi chép đi?" Khung Thương nói, chính cô cũng bắt đầu thấy khó hiểu: "Tại sao cô ấy lại mua nhiều băng dính và sổ đến vậy?" Hạ Quyết Vân giải thích: "Có thể chỉ là sở thích thôi. Có lẽ cô không biết, nhưng có một cộng đồng gọi là "giới sổ tay", những người yêu thích sẽ tụ tập lại thảo luận cách trang trí sổ sao cho đẹp và đặc sắc hơn. Khi được chú ý nhiều, hiệu ứng kinh tế sẽ thúc đẩy các ngành liên quan như bán sổ, bán băng dính, bán đồ sáng tạo..." Anh nói đến đây thì giọng nhỏ dần. Hai người nhìn nhau, dường như cùng nhớ ra một chi tiết đã bị bỏ qua. Khung Thương nói: "Tôi phải về nhà một chuyến." Hạ Quyết Vân lập tức nói: "Tôi đưa cô đi." Khung Thương không hiểu nổi: "Anh bám tôi chặt thế làm gì? Anh có thể đi hỏi Hạng Thanh Khê và người xung quanh cô ấy, hoặc xin phép người nhà Chu Nam Tùng cho xem hồ sơ mạng xã hội của cô ấy trước khi chết. Dựa vào lợi thế chức vụ của anh có thể làm được nhiều việc lắm." "Việc tôi cần làm nhất bây giờ là đảm bảo cô không tự sát." Hạ Quyết Vân buộc phải nhắc: "Mức tiến độ tự sát của cô đã là 96% rồi. Tôi phải ưu tiên đảm bảo an toàn cho cô."