Đồ đạc của Vương Đông Nhan được sắp xếp rất ngăn nắp. Tất cả đều rõ ràng một cách dễ thấy. Đồ dùng cá nhân đặt ở tầng dưới cùng, quần áo được gấp gọn bên trái dựa theo mùa xuân và thu, quần xếp bên phải. Trên cánh tủ treo một túi đồ ăn vặt. Có thể thấy Vương Đông Nhan là cô gái khá tự giác và ưa gọn gàng.
Gần cửa tủ có một hộp thủy tinh đựng đủ loại kẹp tóc, dây buộc tóc, vòng tay và móc khóa.
Khung Thương lục ra một chiếc vòng tay tết bằng dây đỏ, trên đó buộc một khối kim loại nhỏ, mặt khối kim loại khắc hai chữ cái "XY".
Cô dùng ngón tay vuốt qua miếng kim loại đã bạc màu, trong đầu lập tức hiện lên ý nghĩ đầu tiên: [Thuyết XY của Douglas, hay là nhiễm sắc thể?]
Khung Thương: "..."
Cô biết, cô đáng bị ế!
Tiềm thức con người thật đáng sợ.
Khung Thương lấy điện thoại ra, chụp lại sợi dây đỏ rồi dùng chức năng quét để tìm hàng tương tự trên Taobao. ... Cũng chẳng có gì lạ, đây là vòng tay "dây tơ hồng cầu duyên" của một ngôi đền Nguyệt Lão nào đó.
Khung Thương: "..."
Cũng được thôi. Điều này cho thấy Vương Đông Nhan thích cái đẹp và có điều muốn theo đuổi.
Cô đặt hộp trang sức sang bên cạnh, rồi bắt đầu lục quần áo bên trong.
Đồ thường của Vương Đông Nhan không nhiều, dù sao trường Nhất Trung cũng yêu cầu mặc đồng phục. Khi Khung Thương dọn được nửa tủ, cô tìm thấy một chiếc túi nhỏ màu đỏ.
Bên trong túi là một lá bùa vàng.
Cô không biết trên bùa vẽ gì, nhưng mặt sau tờ bùa viết "An Giấc Ngàn Thu", công dụng rõ ràng khỏi cần nói cũng biết.
Khung Thương lại dùng điện thoại quét thử, phát hiện một chuyện khó tin.
Thật ra thứ này là món bán chạy trên Taobao, 25 tệ một tờ, doanh số hàng chục nghìn. Mẫu bán chạy nhất là bùa cầu tài. ... Bản chất con người thật sự rất giống nhau.
Có điều chắc lá bùa này chỉ linh với chủ shop.
Khung Thương khẽ cảm thán, rồi đặt mọi thứ lại chỗ cũ, sau đó đến bàn học đối diện của Chu Nam Tùng xem xét.
Lần này cô không động tay lục lọi, chỉ đứng bên cạnh, liếc qua mặt bàn và gầm giường.
Trên bàn Chu Nam Tùng có một tấm ảnh, trong ảnh là hai cô gái mặc đồ giống nhau, cười rạng rỡ dựa vào nhau làm dáng tay chữ V. Chính là hai người tự sát trước đó.
Những chỗ khác thì chẳng có gì nổi bật, đều là sách, bài tập, một cốc đựng bút to.
Khung Thương bình thản chụp lại bức ảnh đó.
-
Lúc này phòng livestream rất náo nhiệt. Điều khiến khán giả hứng thú nhất chính là kiểu cảnh tượng nửa như hé lộ manh mối, nửa như che giấu thế này.
[Tôi vốn định hỏi cô ấy đang làm gì, đến cả quần áo cũng lục, đâu phải đi nhặt phế liệu? Không ngờ lại thật sự tìm ra được manh mối then chốt. [Tôi còn quá non]!]
[Tôi nhớ phó bản này. Người chơi trước đó đã giả vờ ngoan ngoãn trước mặt NPC hai ngày, moi được nội dung quan trọng nhất trong cốt truyện, kết quả hóa ra lại sai bét, tiến độ tự sát lập tức đầy cây. Phó bản này có quá nhiều thông tin đánh lạc hướng... Nhìn tình hình hiện tại, tôi có linh cảm người chơi này cũng sắp dính bẫy. [Lòng thương hại của kẻ biết trước]!]
[[Suy nghĩ] Chu Nam Tùng chết rồi, Vương Đông Nhan còn cầu phúc cho cô ấy an nghỉ, chứng tỏ quan hệ giữa hai người khá tốt. ]
[Ở trường không giáo dục tư tưởng tin vào khoa học à? Sao Vương Đông Nhan còn mua mấy thứ như bùa này?]
[Thám tử lừng danh xuất hiện rồi! Vương Đông Nhan và Chu Nam Tùng là bạn cùng phòng thân thiết, mà Chu Nam Tùng và Điền Vận là bạn thân, ba chị em thân nhau lần lượt tự sát, không ai thoát khỏi cái chết, chắc chắn đây là một âm mưu. Biết đâu họ đã chứng kiến một chuyện phạm pháp gì đó, rồi bị đối phương uy hiếp trả thù. ]