Chỉ còn một nhóm người đang gửi biểu cảm cười lớn, âm thầm chế giễu những khán giả vừa nói chắc như đinh đóng cột.
Nhưng rất nhanh, cư dân mạng đã thoát khỏi cảm giác lúng túng.
Cách tốt nhất để che giấu lỗi lầm của mình là khen ngợi đối thủ, nên người xem bắt đầu qua loa khen ngợi sự tinh tường của Khung Thương. Rồi giả vờ như không có gì xảy ra, tiếp tục phân tích và đoán tình tiết.
Đều là dân mạng lâu năm, ai mà không có chút tâm lý vững vàng?
Trên màn hình, hai người vẫn đang trò chuyện.
Hạ Quyết Vân: [Còn gì nữa không?]
Khung Thương: [Còn, đợi tôi xem bài tập xong sẽ nói. ]
Hạ Quyết Vân: [Bài tập gì?]
Khung Thương: [Bài luyện tập hằng ngày, Ngũ Tam, tìm hiểu về Mạnh Kiến Bình. ]
Hạ Quyết Vân: [... ]
(Ngũ Tam: Bộ sách ôn thi nổi tiếng ở Trung Quốc tên 5 năm trung khảo, 3 năm mô phỏng. )
Khung Thương nói "xem bài tập", nghĩa là thật sự đang xem bài tập.
Đa số mọi người đều có thói quen viết vẽ linh tinh, nhất là khi nhàm chán. Vương Đông Nhan đã có ý định tự sát mạnh mẽ, nhưng lại không có ai để tâm sự, nên rất có thể sẽ vô tình để lại dấu vết ở đâu đó. Mà bài tập hoặc sổ nháp thường phản ánh rõ trạng thái tâm lý học sinh nhất.
Đặc biệt là sổ nháp.
Khi buồn chán, con người có thể làm bất cứ điều gì.
Học sinh năm ba có rất nhiều sách bài tập, đủ môn, đủ phiên bản, đủ nhãn hiệu. Khung Thương chọn lọc trên bàn, lật tìm những quyển liên quan đến môn tự nhiên, xem từng trang một.
Cô xem rất nhanh, cứ vài giây lại lật một lần, như cưỡi ngựa xem hoa, nhưng lại xem rất kỹ từng trang.
Tốc độ thời gian trong trò chơi sẽ tăng nhanh tương ứng khi không có tình tiết. Khi mặt trời lặn, cuối cùng Khung Thương cũng xem xong vài quyển bài tập trong tay.
Vẻ mặt cô quá mức bình thản, cư dân mạng cũng không biết cô đã tốn gần cả ngày rồi rốt cuộc phát hiện ra điều gì. Nhưng cô vẫn chưa dừng lại, lại tiếp tục lật tìm những quyển khác.
Trên bàn, cô tìm được một quyển tập làm văn có ghi chú, là mười bài văn được yêu cầu làm trong kỳ nghỉ đông.
Đây là một đoạn livestream hoàn toàn yên tĩnh, khi đọc sách Khung Thương gần như tập trung toàn bộ, chỉ có một vài động tác nhỏ khiến cảnh quay như đang lặp lại, chẳng có gì thay đổi. Thời gian nghỉ duy nhất là lúc giữa chừng cô ra ngoài ăn một bữa.
Đạo diễn còn phóng to bài tập trên màn hình lên, để khán giả cùng trải nghiệm "niềm vui học tập" với Khung Tương.
Cư dân mạng chưa bao giờ xem một buổi livestream án mạng nào nhàm chán đến vậy, ai cũng phải than phục. Nhưng điều kỳ lạ hơn là vẫn có không ít người rảnh rỗi thật sự kiên trì xem đến cùng.
Nếu nói đọc ghi chú có thể giúp làm được bài tập hoặc tìm ra chút manh mối, thì khi Khung Thương bắt đầu tìm giấy nháp, vô số người xem livestream đang "giãy giụa trong biển khổ" không còn giữ bình tĩnh được nữa.
[Thấy cô ấy đặt sách xuống, tôi liền thở phào nhẹ nhõm, tưởng mình đã thoát nạn rồi. Ai ngờ cô ấy lại lấy xấp giấy nháp vừa dọn vào trong góc ra xem. [Mỉm cười] Đây là kiểu tu khổ hạnh gì thế này?]
[Ghê thật! Đúng là người tàn nhẫn với chính mình! Tôi phục rồi, được chưa?]
[Tôi chỉ muốn xem livestream để thư giãn thôi, tại sao lại đối xử với tôi như vậy? [Tiều tụy] Chẳng phải đã bảo đây là trò chơi hài hước sao? Cô gái, sao không đi chinh phục NPC đi?]
[Tìm chứng cứ cần tỉ mỉ đến vậy sao? Đến cả giấy nháp cũng không tha?]