Chương 32: Án Bạo Lực Học Đường (28)

Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án

undefined 31-03-2026 07:46:50

Khung Thương vẫn lắc đầu. Đôi mày Hạng Thanh Khê khẽ nhíu lại, trên mặt mang vẻ lo lắng: "Cậu thật sự không sao chứ?" Ánh mắt Khung Thương lướt qua vai cô ấy, nhìn ra cánh cửa chống trộm dán đầy poster dễ thương phía sau, hỏi: "Hôm nay phòng cậu có ai không?" Hạng Thanh Khê: "Không có." Khung Thương: "Vậy tớ có thể ngủ nhờ ở phòng cậu một lát được không?" "Được thì được..." Hạng Thanh Khê nhỏ giọng hỏi: "Trưa nay cậu cũng không đi học à?" Khung Thương nói: "Tớ mệt rồi." Vẻ lo lắng của Hạng Thanh Khê trông không giống giả vờ, cô ấy mấp máy môi như muốn nói gì đó rồi thôi. Cuối cùng như nhớ ra gì đó, cô ấy mò trong túi áo bên người, lấy một nắm kẹo cứng vị cam nhỏ ra. Cô ấy nắm lấy tay Khung Thương, nhét vào đó. Hạng Thanh Khê hoàn toàn khác với người trong ký ức của Khung Thương. Không biết là Tam Yêu đã chỉnh sửa thiết lập nhân vật này quá nhiều, hay vốn dĩ người mẹ của cô năm đó chính là như vậy. Tuy nhiên, dù thế nào, cô vẫn rất khó không liên hệ hai người này lại với nhau. Đối phương cũng luôn thích dùng cách này để an ủi và thưởng cho người khác, từng khiến cô cảm thấy vừa qua loa vừa trẻ con. Khung Thương cúi đầu nhìn viên kẹo màu cam trong lòng bàn tay, hỏi: "Cậu rất thích ăn loại kẹo này à?" "Đúng vậy." Hạng Thanh Khê mỉm cười: "Cậu không thấy loại kẹo này ngon à? Ăn vào là tâm trạng sẽ tốt lên, mà ở trường bán cũng rẻ nữa." Khung Thương siết chặt tay, nhét kẹo vào túi, nói: "Cảm ơn." Hạng Thanh Khê nói: "Giờ tớ phải đi học rồi, cậu nghỉ ngơi cho tốt nhé. Nếu không muốn về thì buổi tối ở lại luôn cũng được." Cô ấy để lại chìa khóa cho Khung Thương rồi vẫy tay nói: "Tớ đi trước đây, Yến Tử còn đang đợi ngoài kia." Hạng Thanh Khê chạy bước nhỏ ra ngoài, còn phòng livestream thì liên tục tràn ngập bong bóng màu hồng khác thường vì sự xuất hiện của cô ấy. [Đây là thiên sứ nhỏ nào thế? Trông chẳng giống người xấu gì cả. ] [Chỉ cần đi ngược lại với cư dân mạng thì chắc chắn tôi sẽ đúng. Hung thủ chính là cô ta!] [Cái tạo hình này cũng thiên vị quá rồi, những người khác không xứng à? Mấy người xem, ngay cả nhân viên của Tam Yêu cũng chỉ có được tạo hình của ông chú trung niên, đúng là đồ họa không có tâm!] [Chắc chắn cô ấy là nhân vật then chốt, nghĩa là phần lớn khả năng là người biết chuyện. Có phải hung thủ hay không thì chưa chắc, có phải người tốt hay không cũng chưa nhất định. ] - Khung Thương cầm chìa khóa, bước vào ký túc xá của Hạng Thanh Khê. Cô kéo ghế ngồi xuống trước bàn, sơ lược xem qua những vật dụng trên bàn đối phương. Mục đích ban đầu của cô là tìm manh mối, nhưng điều khiến cô bất ngờ là ký túc xá của Hạng Thanh Khê rất "sạch sẽ", hầu như không có bất kỳ thông tin nào liên quan đến cốt truyện. Sách bài tập và vở bài tập trong phòng rất ít, chữ viết rõ ràng, thành tích ổn định. Đồ đạc được sắp xếp gọn gàng, toàn là vật dụng thiết yếu. Quần áo trong tủ đều là kiểu dáng phổ thông, thoang thoảng mùi xà phòng. Trong ngăn kéo chỉ có dây buộc tóc bình thường, không có trang sức đắt tiền. Mọi chi tiết đều phù hợp với thiết lập "học sinh nghèo", khiến người ta không tìm ra chỗ nào bất thường. Khung Thương nhấc túi của mình lên, ngồi trước bàn ăn đồ ăn vặt một cách nghiêm túc. Kết quả như vậy khiến ngay cả cô cũng không khỏi nghi ngờ, liệu có khi nào Hạng Thanh Khê chỉ là một NPC bình thường thôi không?