Khung Thương sắp xếp lại toàn bộ thông tin đã biết, cô ngồi thất thần một lát rồi mới bước ra khỏi phòng của Hạng Thanh Khê.
Bóng đêm nhanh chóng trở nên dày đặc, tiết tự học buổi tối của trường chính thức kết thúc, học sinh trở về ký túc xá theo tiếng chuông ngân vang.
Vài bạn cùng phòng của Khung Thương cũng lần lượt xuất hiện.
Do chuyện xảy ra tối qua nên bầu không khí trong phòng ký túc cực kỳ gượng gạo.
Vốn dĩ mấy cô gái đang nói cười vui vẻ, nhưng ngay khoảnh khắc mở cửa nhìn thấy Khung Thương, tất cả đều đồng loạt im bặt, rồi líu ríu chạy về giường mình.
Khung Thương cũng không có ý định làm thân với họ. Cô mặc nguyên bộ đồ ban ngày, khoanh tay trước ngực, dáng vẻ sâu không lường được ngồi trước bàn.
Không lâu sau, ánh đèn trong khu ký túc xá tắt dần, cả tòa nhà dần chìm vào màn đêm yên ắng.
Mi mắt Khung Thương khép hờ, thất thần nhìn thời gian nhấp nháy trên màn hình điện thoại. Khi bước chân của giáo viên trực dần đi xa, giống như tối qua, một luồng sáng chiếu từ cửa sổ vào.
Khung Thương khẽ động, chuẩn bị đứng dậy. Ghế trượt trên sàn phát ra âm thanh chói tai, cô gái ở nằm giường đối diện liền thất thố kêu lên: "Không phải tớ! Không liên quan gì đến tớ!"
Khung Thương chưa kịp bị người ngoài cửa sổ dọa, đã bị tiếng hét của cô bạn kia làm cho giật mình. Cô đi tới cửa, chộp lấy cây phơi đồ mới mua hôm nay lên, bật chiếc đèn pin công suất cao rồi bước ra ban công.
Ký túc xá của cô ở tầng một. Bên dưới có một bậc nhỏ. Vượt qua lan can ban công là có thể nhảy thẳng xuống bãi cỏ phía sau.
Khung Thương điều chỉnh vị trí đèn pin, lần theo nguồn sáng nhìn ra ngoài. Ở phía sau luồng sáng, cô rõ ràng nhìn thấy một bóng đen đang đứng gần đó, tay còn đang nghịch thiết bị chiếu sáng.
Khi Khung Thương bất ngờ xuất hiện, động tác của bóng đen khựng lại, dường như không ngờ cô lại lộ diện. Người đó sững người một giây rồi lập tức quay người bỏ chạy.
Khoảng cách giữa hai người chưa đến hai mét, Khung Thương phản ứng nhanh hơn. Cô phóng người lên, đồng thời còn dùng cái cây trong tay đâm thẳng vào lưng đối phương.
Khoảnh đất cỏ này không bằng phẳng, lại quay lưng về phía con đường chính nên không ảnh hưởng đến diện mạo của trường, bình thường cũng ít người lui tới, nên trường không cử ai sửa sang. Trong đám cỏ cao có nhiều sỏi vụn.
Rõ ràng bóng đen cũng không quen với địa hình nơi này, người đó chạy trong hoảng loạn rồi bị vấp, ngay sau đó lại bị Khung Thương đánh trúng lưng, suýt thì ngã. Nhưng chỉ khựng lại một chút ngắn ngủi cũng đủ cho Khung Thương đuổi kịp, quất thêm một gậy vào chân hắn.
"Má nó!"
Khung Thương nghe ra âm điệu quen thuộc từ hai chữ ngắn ngủi đó.
"Hứa Do!"
Cô đã nói rồi mà! Cô không hiểu tình yêu học trò, nhưng đó không phải lỗi của cô, bởi vì đó vốn không phải là tình yêu!
Hứa Do thấy trốn không được nên dứt khoát quay người lại, cậu ta giật phăng cái mũ trên đầu xuống, đường hoàng lộ mặt trước cô.
Cậu ta chủ động hỏi trước: "Mày định làm gì?"
Khung Thương bật cười: "Đó là câu mà mày nên hỏi tao à? Thế có cần hỏi luôn chuyện mày có biết xấu hổ hay không không?"
Hứa Do: "Mày không biết tao muốn làm gì à?"
"Khi nói chuyện thì bớt dùng câu hỏi tu từ lại, dùng nhiều câu khẳng định lên." Khung Thương thản nhiên nói: "Tao không biết."