Khung Thương đi vài bước trên bục, cúi đầu nhìn mũi giày của mình.
"Để tôi nói cho mọi người biết."
"Tất cả những ai ở đây đều từng nói tục, từng đánh nhau, chửi người khác, gây xung đột, đùa cợt quá đáng, từng có suy nghĩ cực đoan mất kiểm soát, từng vì lòng riêng mà ghét bỏ một ai đó, từng cô lập hoặc bài xích người khác... Thì những người đã từng làm vậy ạ, các người đều phạm phải lỗi giống tôi. Các người cũng nên đứng trên bục này, chịu sự phê phán của đám đông, sám hối lỗi lầm của mình. Để hàng ngàn người chửi thẳng vào mặt các người rằng "cút xuống đi"."
Khung Thương dừng lại, đưa tay về phía trước, hỏi: "Thế nào? Cuối cùng thì bên nào mới giống kẻ điên hơn đây?"
Có người vẫn giận dữ khinh thường, có người thờ ơ, cũng có kẻ đã bắt đầu dao động.
Khung Thương: "Các người rất thích dùng đạo đức tập thể để trói buộc người khác. Muốn chính nghĩa, muốn lương thiện, muốn không sợ hãi, muốn dũng cảm tiến lên. Nhưng, ích kỷ tuy không phải điều đáng cổ vũ, song lại là bản tính của con người."
"Vì sợ hãi nên không dám tiến lên."
"Vì trân quý nên không muốn từ bỏ."
"Vì coi trọng nên không nhường nhịn được."
"Vì khao khát nên không thể buông bỏ."
"Những điều đó có phải là việc không thể tha thứ không? Có cần các người phải cầm vũ khí, nhất định phải giết cô ấy không? Có cần các người điên cuồng tập hợp lại, để cô ấy bị truy sát sao?"
Khung Thương hơi ngẩng cằm, nhìn tất cả mọi người bằng ánh mắt chế nhạo.
"Mục tiêu cuối cùng của các người là gì? Một mạng đền một mạng? Nhìn Vương Đông Nhan, nhìn tôi, chết dưới bàn tay của các người vì sự theo đuổi "chính nghĩa", hiến mạng làm lễ vật cho cuộc cách mạng này? Phải không?"
Câu cuối cùng của cô bỗng trở nên lạnh lùng sắc bén: "Chẳng phải đây chính là giết người sao? Các người vui sướng vì điều đó sao?"
Đám học sinh im lặng một lúc, rồi có người nổi giận hét lên: "Đánh rắm! Tao không bao giờ làm ra chuyện quá đáng với một người mắc bệnh trầm cảm cả!"
"Đừng có tráo trở khái niệm, chính mày mới là kẻ đầu tiên khiến bạn cùng phòng tự tử!"
"Mày quá vô liêm sỉ rồi! Muốn nói việc mình làm chẳng là gì hay muốn nói tâm lý nạn nhân quá yếu đuối? Sao mày có thể mở miệng nói như vậy chứ!"
Trong loa truyền đến một trận tạp âm chói tai, làm át đi giọng nói của những học sinh kia.
Khung Thương rút điện thoại từ trong túi ra, phát hiện trước đó Hạ Quyết Vân đã gửi cho cô hơn mười tin nhắn, nhưng cô chưa xem. Và tin nhắn mới nhất vừa mới được gửi tới.
Cô quay người, ngước mắt nhìn về phía xa.
Một bóng người cao lớn đang lao nhanh qua các bậc thang và sân vận động, chạy về phía cô.
Hạ Quyết Vân cởi áo khoác nắm trong tay, không biết đã chạy bao lâu, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Tóc mái ướt dính lên mặt anh, khiến hình tượng ban đầu hoàn toàn biến mất. Ban đầu anh chỉ là một cảnh sát trung niên bình thường, giờ lại trông càng mờ nhạt hơn.
Anh chạy đến nơi Khung Thương có thể nhìn thấy, chỉ vào điện thoại, rồi chỉ vào học sinh, làm một cử chỉ khích lệ bằng tay.
Khung Thương đọc xong nội dung tin nhắn, mỉm cười một cách khó đoán.
Cô ưỡn thẳng lưng, giọng nói cũng to lên.
"Xem ra vẫn có người không hiểu những gì tôi nói. Vậy tôi sẽ giải thích thẳng thắn để các người được hiểu."
"Trong di ngôn của Chu Nam Tùng, không hề có bất kỳ chỗ nào nhắc đến tôi. Chủ ngữ trong lời cô ấy là "trường học". Từ cô ấy dùng là "không ngờ trường học lại trở thành nơi như thế này","không thể tiếp tục". Điều đó chứng tỏ cô ấy bất lực, đã thử mọi cách nhưng không vượt qua được. Nhưng theo các người nói, ở trường, ngoài tôi ra, không ai thực hiện bạo lực với cô ấy, tại sao cô ấy lại mở rộng ra toàn trường? Nếu cô ấy muốn phản kháng tôi, rất đơn giản, chỉ cần nói với thầy cô là xong."