Chương 48: Án Bạo Lực Học Đường (44)

Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án

undefined 31-03-2026 07:46:49

"Nghĩ mà xem, chỉ cần một chút quyền lực, ít tiền bạc, là có thể nô dịch, xâm phạm nhiều nữ sinh trẻ đẹp, thông minh, đoan trang, nắm trong tay tương lai của họ, đồng thời được người đời kính trọng. Đó là cảm giác thỏa mãn biết bao. Khi thời gian trôi, khoái cảm ấy giảm dần, chúng sẽ bị thôi thúc làm ra những chuyện điên cuồng hơn, vượt ranh giới hơn. Và khi phạm tội theo nhóm, chúng sẽ càng liều lĩnh hơn..." Khung Thương nhìn chằm chằm người đàn ông vừa nói, rồi dừng lại ngay trước mặt ông ta. Khi lời vừa dứt, cô bất ngờ giơ tay, vỗ nhẹ vào cánh tay đối phương. Người đàn ông giật nảy, vươn tay giữ chặt lấy túi áo theo phản xạ. "Mày..." Hiệu trưởng quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo như dao quét qua người đó. Người đàn ông trung niên bị nhìn chằm chằm lập tức bừng tỉnh, như rơi vào hầm băng, mặt tái nhợt trong nháy mắt. Ông ta bối rối nhìn quanh, yết hầu giật mạnh, rồi cố chấp nói lại: "Tôi không biết em đang nói gì cả!" Hạ Quyết Vân: "... Ồ hố." Khung Thương quay người đi về phía cửa, mỉm cười: "Tôi nói xong rồi. Cảm ơn đã hợp tác." Hai người lần lượt rời khỏi phòng họp, Hạ Quyết Vân ngoái đầu nhìn lại. Hành lang tĩnh lặng, cánh cửa dày nặng. Con đường hẹp này như biểu trưng cho sự ngạo mạn mù quáng của đám người trưởng thành kia. Kéo giãn khoảng cách bình đẳng giữa họ với học sinh, khiến họ quên mất sứ mệnh và trách nhiệm thiêng liêng ban đầu của mình. Hạ Quyết Vân quay đầu, lấy lại bình tĩnh hỏi: "Sao cô dám chắc họ liều đến mức để lại bằng chứng rõ ràng như thế?" Khung Thương nói: "Không phải anh từng nói sao? Suy đoán táo bạo, kiểm chứng cẩn thận. Tiến trình tự sát của Vương Đông Nhan đã đạt 96% rồi, nếu không đi đường đặc biệt thì làm sao đột phá được?" "Cô liều thật đấy." Hạ Quyết Vân hất áo khoác ra sau, vắt lên vai, rồi dùng tay kia khoác vai Khung Thương, nở nụ cười gian manh: "Nhưng làm tốt lắm!" Khung Thương hời hợt kéo kéo khóe miệng, tỏ ý chia vui cùng anh: "Thật ra tôi chỉ nói đại thôi. Lúc đầu tôi không nói đó là bằng chứng gì, có thể là bằng chứng về cái chết của Điền Vận, có thể là nhân chứng, cũng có thể chỉ là đoạn video giám sát sáng nay được nhắc tới. Chỉ những kẻ có tật giật mình mới đem lời nói mơ hồ của người khác liên tưởng, tưởng tượng, rồi phản ứng bất thường. Khi tôi thử thăm dò và mô tả càng lúc càng cụ thể mà họ không có phản ứng cảm xúc nào rõ ràng, điều đó chứng tỏ sự cảnh giác trong lòng họ trùng khớp với giả định của tôi." "Khả năng quan sát và ứng biến của cô cũng rất tốt." Hạ Quyết Vân hỏi: "Nghe nói cô nhìn thế giới theo cách đặc biệt, trong mắt cô, những người đó trông thế nào?" Khung Thương trực tiếp bỏ qua câu hỏi sau, mệt mỏi thở dài: "Chỉ là hôm nay có nhiều người tới quá thôi. Không phải ai phạm tội xong cũng có tâm lý vững vàng đến vậy khi bị chất vấn. Lần đầu bị thử thăm dò rất dễ để lộ sơ hở. Hơn nữa, bấy lâu nay âm mưu của họ tiến hành quá suôn sẻ, đến mức gần như quên mất giới hạn. Vì vậy hôm nay, khi họ đối mặt với một học sinh mà mình vốn khinh thường, cùng một viên cảnh sát bình thường, sự kiêu ngạo bẩm sinh khiến họ mất cảnh giác. Thậm chí trong tiềm thức họ còn nghĩ rằng, dù bị chúng ta phát hiện cũng chẳng có gì to tát cả." Hạ Quyết Vân lạnh lùng cười: "Rồi cuối cùng họ sẽ bị chôn vùi bởi chính sự ngạo mạn của mình." - Trong phòng livestream, khán giả đã sớm phát cuồng. Có thể nói phần đầu của phó bản này cực kỳ buồn tẻ, giai đoạn thu thập chứng cứ đơn điệu đến mức khiến lượng người xem trực tuyến tụt dốc. Nhưng khi sự kiên nhẫn của người xem vừa chạm đến giới hạn, hàng loạt bước ngoặt liên tiếp xảy ra, cốt truyện bắt đầu tăng tốc. Giờ đây diễn đàn của Tam Yêu đã bị xâm lấn bởi vô số bài viết phân tích kỹ thuật, còn những khán giả mới kéo tới vì nghe tiếng thì chỉ biết rơi hai hàng lệ trước màn hình. [Y hệt như lúc tôi mua cổ phiếu chạm đáy nửa chừng rồi bị quét ra ngoài thị trường. Mãi mãi chẳng bắt bắt kịp thời điểm nóng. [Khóc thút thít] Chỉ rời đi có chút xíu mà chẳng hiểu gì luôn rồi. ] [Hai người họ mang theo tiết tấu riêng, sắp làm điếc tai tôi rồi! [Đẹp trai đã là có tội]. ] [Học bá làm bài VS tôi làm bài. [Hèn mọn] Cô ấy có tốc độ tua nhanh gấp 32 lần, còn tôi vẫn dùng mạng 2G. Tôi muốn báo cáo rồi đấy!]