Chương 29: Án Bạo Lực Học Đường (25)

Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án

undefined 31-03-2026 07:46:51

Hạ Quyết Vân nói: "Đã lấy được video giám sát rồi." Cuối cùng Khung Thương cũng có phản ứng, kinh ngạc ngẩng đầu lên: "Vẫn có video à?" Dưới góc nhìn này, Hạ Quyết Vân trông to cao lạ thường. Anh giơ cái ổ cứng trong tay lên: "Hình như chủ tiệm này là fan của thể loại trinh thám, rất cẩn thận, đã lưu hết camera trong tuần đó lại. Nếu Tam Yêu đã tải dữ liệu này lên thì có khả năng trong đó có bằng chứng mang tính quyết định." Khung Thương gật đầu, rồi lại rơi vào trạng thái thờ ơ như trước. Hạ Quyết Vân đi vòng quanh cô nửa vòng, cân nhắc một lát rồi mở lời: "À, có khả năng Vương Đông Nhan chưa hẳn là nạn nhân hoàn hảo. Có thể người giả thần giả quỷ là cô ấy." Khung Thương bình tĩnh tiếp nhận chủ đề: "Nói chính xác là người đóng giả ma quỷ trước đó. Chính xác hơn nữa thì trò trêu đùa và đóng giả ma quỷ vẫn có khác biệt." "Đúng. Có lẽ bạn cùng phòng của cô ấy là... Sứ giả chính nghĩa trò giỏi hơn thầy?" Hạ Quyết Vân nói tiếp: "Chủ tiệm từng thấy Vương Đông Nhan và Chu Nam Tùng cãi nhau, trong trường có lời đồn về cô ấy. Mọi người xung quanh cũng vì Chu Nam Tùng chết mà xa lánh cô ấy. Mạch sự việc khá rõ ràng." Hạ Quyết Vân cong môi, lộ ra nụ cười có hơi mỉa mai: "Dù nghĩ theo hướng nào thì cũng là một đống rối mù." Khung Thương không đáp. Hạ Quyết Vân nhìn cô một lúc, anh không đọc nổi cảm xúc hiện giờ của cô, nên tiện thể ngồi xuống bên cạnh, cùng cô thẫn thờ. Không biết qua bao lâu sau, tiếng chuông trường vang lên, loa đặt ở bốn phía bật lên cùng một đoạn giai điệu. Khu vực dạy học cách họ khá xa, nên nơi này vẫn khá yên ắng. Hạ Quyết Vân không nhịn được hỏi: "Cô bạn này, cô đang nghĩ gì vậy?" "Tôi đang nghĩ, hình như cho tới bây giờ, đủ loại bằng chứng đều hướng nguyên nhân về bạo lực học đường." Khung Thương dịch người, hơi nghiêng về phía anh nói: "Dù là Chu Nam Tùng tự sát, hay Vương Đông Nhan gieo gió gặt bão rồi chuộc tội, bản chất đều là bạo lực học đường. Dù không phải ai cũng đoán được kết quả tồi tệ nhất này." "Bằng chứng còn dẫn hướng được sao?" Hạ Quyết Vân nhíu mày: "Bằng chứng chỉ là bằng chứng thôi, trừ khi nó bị giả mạo." Khung Thương chậm rãi lắc đầu: "Không thể nói như vậy. Đây là một trò chơi mô phỏng thực tế, những manh mối người chơi thu được là từ NPC. Tất cả người chơi từng chơi đều vô thức nghĩ rằng, NPC phụ trách chỉ dẫn cốt truyện, chúng không nói dối. Nhưng thực ra, NPC là do người đóng, người có thể nói dối, có thể sai, có thể bị lừa." Hạ Quyết Vân thấy ý tưởng của cô khá táo bạo, thậm chí còn hơi vượt xa: "Tất cả NPC đều sai lầm sao?" Khung Thương: "Ừ. Tôi đã sắp xếp lại vụ án. Hiện tại chúng ta có hai nguồn manh mối là nhân chứng và vật chứng. Nhìn từ vật chứng, không có chi tiết nào rõ ràng chứng minh đây là một vụ bạo lực học đường. Tất cả phán đoán về bạo lực học đường là được phản hồi từ thái độ của người xung quanh." "Tình huống này xuất hiện vì trong bầu không khí chung, đa số mọi người thật sự nghĩ rằng Vương Đông Nhan trực tiếp hoặc gián tiếp gây ra cái chết của Chu Nam Tùng. Ít nhất họ cho rằng cô ấy là nguyên nhân chủ yếu. Rồi họ truyền niềm tin này lại cho chúng ta. Đúng chứ?" Hạ Quyết Vân nghiêm túc gật đầu: "Đúng." Khung Thương nối đuôi hỏi: "Tại sao?" Hạ Quyết Vân không hiểu: "Gì mà tại sao?" "Giả sử những phán đoán đó đều đúng." Khung Thương nói: "Nhìn từ mối quan hệ của Chu Nam Tùng, cô ấy không phải người sống khép kín. Một người thường xuyên giao tiếp bình thường mà lại vì trò đùa "trêu chọc" rồi cực đoan chọn tự tử sao? Cô ấy không nên là kiểu cam chịu, không phản kháng như vậy."