Không biết qua bao lâu, trong đêm yên tĩnh bỗng xuất hiện một vài âm thanh đặc biệt.
Âm thanh đó nhỏ vụn, ban đầu mơ hồ, sau dần trở nên rõ ràng.
Cơn buồn ngủ vừa tích tụ của Khung Thương lập tức bị thứ tạp âm không đều mà càng lúc càng lớn ấy xua tan.
Cô tập trung tinh thần, nghe ra âm thanh phát ra từ vị trí sát cuối giường mình.
Có thể là dưới gầm giường, cũng có thể ngay bên chân, hoặc một nơi rất gần khác. Phát hiện này khiến hơi thở cô khựng lại.
Đó là âm thanh gần giống với tiếng nghiến răng, không phân biệt được là chất liệu gì cọ xát vào nhau. Dưới sự làm nền của nó, mọi chi tiết xung quanh đều bị phóng đại, truyền thẳng vào năm giác quan của Khung Thương.
Bất kỳ tiếng động nhỏ nào cũng khiến cô có cảm giác nguy hiểm đang đến gần.
Khung Thương từ từ mở mắt.
Ký túc xá mờ tối, đèn hành lang đã tắt, nhưng ngoài cửa sổ vẫn có ánh sáng chiếu vào.
Đó là ánh sáng vàng nhạt, không rõ phát ra từ đâu, xuyên qua cửa kính, vừa khéo in bóng lên cửa sắt chống trộm.
Từ góc nằm của Khung Thương, sau khi mở mắt, cô có thể nhìn thấy rõ ràng có bóng người lốm đốm ở đó.
Khung Thương bị giật mình, cảm giác hơi thở nghẹn trong ngực trở nên đau rát.
Cô gái nằm giường trên gần cửa sổ nhỏ giọng hỏi khẽ: "Các cậu ngủ chưa? Ai đang nghiến răng thế?"
Một người đáp: "Tớ chưa ngủ."
"Cũng không phải tớ."
Khung Thương im lặng.
Một lúc sau, có người chủ động hỏi: "Này? Đông Nhan, cậu tỉnh à?"
Khung Thương: "Tỉnh."
Sau khi cô nói xong, âm thanh ở góc phòng đột nhiên khựng lại không mấy tự nhiên, rồi lại nhanh chóng tăng tốc, kèm theo tiếng cọt kẹt lắc lư, gần như rõ ràng tuyên bố rằng... Nơi này có ma.
Âm thanh quen thuộc ấy như ngòi nổ, kích hoạt quả bom đã lâu không phát nổ trong lòng cô. Khung Thương cảm thấy adrenaline lập tức tăng vọt. Nhịp tim tăng, huyết áp dâng cao, cơ dựng lông co lại làm lông tơ dựng đứng. Cơ thể rơi vào trạng thái sợ hãi mãnh liệt.
Bóng đêm trong mắt cô trở nên quá sâu, như miệng vực nuốt trọn thế giới xung quanh. Không để lọt một khe sáng nào.
Những ký ức hỗn loạn lại trồi lên từ khắp các ngóc ngách trong não, nhanh chóng chiếm trọn tầm nhìn và thính giác của cô.
Cảm giác mất kiểm soát mà cô ghét nhất... Lại xuất hiện.
Trong bóng tối, Khung Thương liếm môi, đè nén cảm xúc, chờ ảo giác tê liệt toàn thân trôi qua mà không để lộ chút bất thường nào.
"Quái thật, rốt cuộc là tiếng gì thế?" Cô gái giường đối diện ghìm giọng nói: "Đông Nhan, ngay chỗ cậu đấy, bò qua xem thử đi."
"Không phải là ma chứ?"
"Tớ nghĩ, cũng có thể là chuột thôi."
Một người cười khẽ: "Ký túc mình làm gì mà có ma được, có thì cũng chỉ là Nam Tùng thôi. Đều là chị em cả, sao cô ấy lại ra dọa người được. Đúng không, Đông Nhan?"
Tiếng nói chuyện của mấy người khiến cô thoát khỏi trạng thái bất thường, Khung Thương chớp mạnh mắt.
"Từ góc độ khoa học mà nói..." Giọng cô lạnh nhạt: "Chỉ cần không động vào nó, nó sẽ không đến tìm cậu."
Mọi người sững sờ: "Hả???"
Một cô gái hỏi: "Cái này là khoa học gì vậy?"
"Khoa học giả." Giọng Khung Thương càng thêm điềm đạm: "Giống như có người tin rằng trên thế giới này thật sự có ma vậy."
Mấy người bị lời cô làm nghẹn, đều im lặng một lúc.
Lúc này, ánh đèn ngoài cửa sổ bỗng đổi màu. Từ màu vàng nhạt ban đầu chuyển sang ánh đỏ, nhấp nháy vài lần rồi hoàn toàn biến mất.
Sau biến hóa rùng rợn ấy, vài cô gái hít sâu một hơi, định hét lên. Nhưng vì Khung Thương bên kia quá yên lặng, không có phản ứng gì, nên khiến màn diễn của họ không thể tiếp tục tự nhiên được nữa, cuối cùng ba người chỉ phát ra vài âm tiết gượng gạo.