Chương 20: Án Bạo Lực Học Đường (16)

Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án

undefined 31-03-2026 07:46:52

[... Quá trình giải bài của cô ấy khác hẳn người trước nhỉ? Rõ ràng manh mối này đã nhảy qua cả một giai đoạn rồi, hình như người chơi trước phải trốn học ba ngày mới lấy được manh mối này từ giáo viên chủ nhiệm. ] [Phó bản này nhiều manh mối gây nhiễu quá, lơ là chút là rơi vào bẫy liền. NPC cũng biết nói dối. Nên việc cô ấy trực tiếp điều tra vật chứng mới là đúng nhất. ] [Tôi thấy xấu hổ vì từng dám nghi ngờ người chơi 92 điểm. Tôi sai rồi, nhưng lần sau vẫn dám. [Đùa thôi]. ] Đừng nói cư dân mạng, ngay cả Hạ Quyết Vân cũng chấn động. Hạ Quyết Vân: [Hai mốc thời gian khá gần, cô chắc chứ?] Khung Thương: [Chắc. Căn cứ theo tiến độ giảng dạy của môn tự nhiên, ngày đọc thuộc lòng của bài văn, và chú thích trong phần chép chính tả tiếng Anh để suy luận. Không thể sai cả ba được. ] Hạ Quyết Vân: [Không phải đây là thông tin rất quan trọng à? Tại sao cô chỉ thuận tiện nhắc đến?] Khung Thương: [Khi chưa có thêm bằng chứng thì không thể suy luận ra kết luận có hiệu lực. Manh mối mà tôi chưa nghĩ thông chỉ xứng đáng được "thuận tiện nhắc" thôi. Có vấn đề gì sao?] Khung Thương: [Không phải bảo tôi dẫn anh qua màn à? Tôi biết là được rồi. ] Hạ Quyết Vân im lặng trong tinh thần. Hạ Quyết Vân: [Không có vấn đề. Chỉ muốn hỏi thôi, còn manh mối nào không quan trọng mà cô có thể tiện nói luôn không?] Khung Thương: [Thật ra cũng không còn gì đâu. ] Khung Thương: [Hôm nay tôi nhận được một gói kẹo cứng vị cam. ] Bên Hạ Quyết Vân nhanh chóng phản hồi. Tuy nhiên điểm anh chú ý lại khác người. Hạ Quyết Vân: [Kẹo, giám định pháp y?] Khung Thương: [Không cần. ] Hạ Quyết Vân: [Tại sao?] Khung Thương: [Ăn rồi. ] Hạ Quyết Vân: [Khỏe?] Khung Thương: [. ] Hạ Quyết Vân: "..." [Không phải chứ, giờ nhắn tin mà cũng phải theo quy luật giảm dần à? Gõ chữ khó lắm hả?] [Không chịu nổi hai người này nữa rồi... ] [Thêm một chữ thì chết à?] [Tôi thích xem hai người họ nói chuyện, luôn có một người bất ngờ đổi kênh. Sao họ có thể nhanh chóng hoàn thành giao tiếp xuyên chiều thứ nguyên như vậy chứ?] - Khi Khung Thương nói chuyện tán nhảm với Hạ Quyết Vân xong, ngoài ký túc liền vang lên tiếng nói chuyện ồn ào, là học sinh tan buổi tự học tối trở về. Ký túc xá của họ ở tầng một, vốn là nơi ồn ào nhất. Không lâu sau, ba bạn cùng phòng của Vương Đông Nhan mệt mỏi kéo cửa ra rồi đi vào. Khung Thương sắp xếp lại đồ trên bàn, thay đồ ngủ, rồi dựa nửa người vào trên giường. Nếu không có tình tiết liên quan đến vụ án, khoảng thời gian ban đêm sẽ trôi qua rất nhanh. Mấy người bạn cùng phòng chuyển sách lên giường, ngồi nghỉ một lát, sau khi thư giãn thì lại bắt đầu nói cười, đùa giỡn, xếp hàng rửa mặt chuẩn bị đi ngủ. Quan hệ giữa ba người đó có vẻ rất tốt, dù là bạn cùng phòng nhưng chẳng ai tới nói chuyện với Khung Thương. Có lẽ họ không muốn tỏ ra quá rõ ràng, nhưng kiểu né tránh ánh mắt đó, trong mắt Khung Thương là cố tình đến mức khó mà bỏ qua. Trong không gian chật hẹp như vậy, thế mà không ai liếc về phía cô lấy một lần. Tuy nhiên, hành vi của Vương Đông Nhan trong khoảng thời gian trước khi tự sát thật sự khác thường, không hòa thuận với bạn bè cũng chẳng có gì lạ. Lúc này, nếu là người chơi bình thường thì chắc sẽ đi dò hỏi tin tức từ bạn cùng phòng, cố gắng hàn gắn mối quan hệ, nhưng Khung Thương không có ý định đó. Cô kéo chăn, nằm xuống. Không lâu sau, ký túc xá tắt đèn. Hai ngày nay Khung Thương vốn ngủ không nhiều, dưới ảnh hưởng của môi trường, cô thật sự bắt đầu buồn ngủ. Cô nhắm mắt, ý thức mơ hồ, không còn cảm nhận được sự trôi đi của thời gian.