Khuôn mặt đầy nếp nhăn của tổ phụ A Phúc lúc này phủ đầy bất lực và bi thương, xen lẫn chút áy náy. Ông lão chẳng nói chẳng rằng, liền quỳ sụp xuống trước mặt Mễ Vị, khiến nàng hoảng hốt đỡ lấy:
"Mục lão gia, người làm gì thế? Có chuyện gì thì từ từ nói."
Đôi mắt già nua của tổ phụ A Phúc ngấn lệ:
"Mễ tiểu nương tử, ta biết lời này làm khó cho cô, cũng biết cô là người tốt nên ta mới dày mặt mà đến cầu xin. Nhưng ta thật sự không còn cách nào khác. Thân thể ta sắp không chống đỡ nổi nữa, bây giờ chỉ là vì A Phúc mà gắng gượng thôi. Ta không biết còn được bao lâu. Ta chết thì chẳng sao, nhưng ta không yên lòng với đứa nhỏ A Phúc. Nó còn bé như vậy, nếu ta chết rồi, sẽ chẳng ai chăm nó, nó biết sống sao đây..."
"Mễ tiểu nương tử, coi như ta van cô, cô hãy mang A Phúc đi cùng đi. Thằng bé rất hiểu chuyện, ăn uống chẳng tốn bao nhiêu, cho nó miếng ăn là được. Nó cái gì cũng ăn, việc gì cũng làm được, có thể giúp cô việc nhà, giúp cô buôn bán. Cô sai gì nó cũng nghe, chỉ cần cho nó miếng cơm là đủ."
Mễ Vị thở dài trong lòng, nói khẽ:
"Mục lão gia, dù ta có chịu mang A Phúc đi, ông nghĩ nó sẽ nỡ bỏ ông lại một mình sao?"
Tổ phụ A Phúc á khẩu, bởi ông biết rõ, đứa nhỏ hiếu thuận ấy tuyệt đối sẽ không bỏ ông mà đi.
"Ta... ta sẽ nói chuyện với nó, ta bảo nó ngoan ngoãn nghe lời cô mà đi." Ông lão ngập ngừng hồi lâu rồi nói.
Mễ Vị dìu ông ngồi xuống:
"Mục lão gia, A Phúc là đứa trẻ tốt, ta rất quý nó. Cho nó miếng cơm ăn, điều đó chẳng thành vấn đề. Nhưng bây giờ nó sẽ không chịu đi với ta đâu, ta cũng chẳng thể ép nó rời người thân duy nhất của nó."
Ánh sáng trong mắt tổ phụ A Phúc chợt vụt tắt, cả người càng thêm còng xuống, trông như đã gần đất xa trời. Ông khàn giọng nói:
"Là ta làm khó cô rồi, xin thứ lỗi."
"Mục lão gia, nhưng ta có thể hứa với ông một điều: nếu một ngày nào đó A Phúc chỉ còn lại một mình, nó có thể đến tìm ta bất cứ lúc nào. Ta sẽ cho nó miếng cơm ăn, để nó được lớn lên mạnh khỏe."
"Thật chứ?" Ánh sáng hy vọng lại lóe lên trong mắt ông lão, hai tay run rẩy.
"Thật. Sau này ta đến bất cứ đâu, đều sẽ nhờ người mang tin lại cho ông biết ta ở đâu, để A Phúc có thể tìm được ta. Nếu một ngày nào đó Mục lão gia... không còn nữa, thì xin ông gửi A Phúc cho tiêu cục, để nó đến tìm ta."
"Cô nương, cô nương tốt quá... ta không biết lấy gì báo đáp. Ta nguyện kiếp sau làm trâu ngựa để đền ơn cô!"
Ông lão nghẹn ngào, lại định quỳ xuống, Mễ Vị khuyên mãi mới yên. Rồi ông hớn hở trở về nhà, ông muốn tranh thủ lúc còn có thể cử động mà dành dụm thêm ít bạc cho A Phúc, để sau này thằng bé đi tìm Mễ tiểu nương tử còn có cái phòng thân, không để nàng phải chịu thêm phiền phức.
Mễ Vị nhìn theo bóng dáng gầy gò khuất dần của ông lão, trong lòng chợt dâng lên một tia hi vọng. Mong ông được bình an, sống lâu và khỏe mạnh. ...
Lưu Phương thị cũng đã biết tin mẫu tử Mễ Vị sắp rời đi. Trong lòng bà có cảm giác khó tả, vừa luyến tiếc, lại vừa nhẹ nhõm. Chỉ cần Mễ Vị đi rồi, nhi tử bà, Thanh Vân, sẽ không còn nhớ thương nàng nữa, sau này cưới một cô nương tốt khác, lâu dần cũng sẽ quên thôi.
Vì vậy, bà không cố giữ, chỉ khách sáo nói:
"Đường xa, cô nương lên đường thuận lợi."
Mễ Vị mỉm cười đáp lại, hiểu rõ tâm tư của Lưu Phương thị nhưng cũng không chấp nhặt. Dù sao, lần này đi, e rằng cả đời này họ cũng chẳng gặp lại.