Mễ Vị mua cho tiểu hài tử hai cây kẹo hồ lô.
Tiểu hài tử vui sướng vô cùng, duỗi đôi chân nhỏ mũm mĩm ngồi trong chiếc xe đẩy, vừa thỏa mãn gặm kẹo, vừa ngắm cảnh phố phường. Nhìn dáng vẻ kia chẳng khác nào đang ngồi trên xe du ngoạn, còn nàng lại như người đánh xe du lịch. Chỉ tiếc rằng xe này chẳng nhờ đến ngựa, toàn dựa vào sức người mà kéo.
Nghĩ đến nay mình coi như đã thoát khỏi cảnh nghèo túng, Mễ Vị quyết định phải ăn mừng một phen. Nàng liền kéo xe đến quầy mổ heo, mua hai cân sườn. Vừa vặn trông thấy bên cạnh có người bán cá trắm, bèn mua thêm hai con, lát nữa về có thể kho hoặc nấu canh đều được.
Khi về tới đầu ngõ, nàng gặp hai ông cháu nhà bên bán đậu phụ cũng vừa dọn hàng trở về. Chuyện của hai ông cháu ấy, Mễ Vị từng nghe Lưu Phương thị nhắc đến trong lúc tán gẫu, quả thật đáng thương.
Đứa cháu mới tám tuổi. Cha nó bốn năm trước bị triều đình bắt đi tòng quân, một đi chẳng thấy về. Ai cũng hiểu trong lòng, người ấy hẳn đã chết nơi sa trường. Nương thằng bé hay tin trượng phu chẳng còn, liền bỏ con mà tái giá, từ đó biệt vô âm tín.
Đám thúc bá chẳng muốn nuôi đứa nhỏ, còn tính đem cho người khác, thậm chí muốn bán lấy tiền. Lão gia tử tức giận quá, bèn dắt cháu ra ở riêng, từ đó hai ông cháu nương tựa lẫn nhau.
Tuổi tác ông đã cao, vậy mà mỗi ngày vẫn dậy từ tờ mờ sáng, vất vả làm đậu phụ để nuôi thân và nuôi cháu. Thế nhưng dù cố gắng đến mấy, cuộc sống vẫn chật vật. Thằng bé thì gầy gò, nhỏ thó, trông chỉ như đứa năm sáu tuổi.
Mễ Vị nhiều năm sống trong chùa, ít biết đời sống dân gian. Đến khi xuống núi lần này, nàng mới thật sự hiểu được cảnh khổ của dân thường nơi thế đạo này.
Thằng bé tên là A Phúc, bình thường ít nói, cũng hiếm khi chơi với bọn trẻ trong ngõ, nhưng lại rất quý Tiểu Bảo nhà Mễ Vị. Mỗi khi rảnh rỗi, nó lại đến tìm Tiểu Bảo chơi; có gì ngon cũng chia cho đệ đệ nếm thử.
Lâu dần, hai đứa nhỏ thành bằng hữu thân thiết.
Vừa thấy mẫu tử Mễ Vị trở về, A Phúc lập tức chạy tới, lễ phép gọi:
"Mễ di!"
Rồi quay sang Tiểu Bảo, ánh mắt sáng rỡ:
"Tiểu Bảo đệ đệ, ngươi về rồi à!"
Mễ Tiểu Bảo gật đầu, đưa cây kẹo hồ lô trong tay tới trước miệng cậu:
"A Phúc ca ca, cho huynh ăn này, ngọt lắm đó!"
A Phúc nhìn chằm chằm viên kẹo đỏ óng một thoáng, rồi vội lắc đầu xua tay:
"Ta không ăn đâu, Tiểu Bảo đệ đệ tự ăn đi."
Mễ Tiểu Bảo chẳng nói chẳng rằng, rút ngay một viên kẹo khỏi que, nhanh như chớp nhét vào miệng A Phúc, rồi bật cười ha hả vì thắng thế.
A Phúc ngẩn người một khắc, vị ngọt tan ra trong miệng, vô thức nhai một cái, rồi mới sực nhớ ra mình vừa ăn mất kẹo của đệ đệ. Mặt cậu đỏ bừng, ấp úng nói:
"Cảm ơn... cảm ơn Tiểu Bảo đệ đệ."
Mễ Tiểu Bảo kéo tay cậu, cười hồn nhiên:
"Không cần cảm ơn đâu, lần trước huynh còn cho ta ăn khoai khô mà!"
Mễ Vị cùng ông lão bên cạnh nhìn cảnh hai đứa nhỏ nô đùa, cũng không nhịn được mà mỉm cười.
Thấy trong giỏ tre của ông lão vẫn còn một tảng đậu phụ lớn, Mễ Vị đoán chắc chưa bán hết, bèn nói:
"Lão bá còn đậu phụ không ạ? Ta vừa mua cá, định tối nay nấu canh cá đậu phụ, nhưng vừa nãy chẳng tìm được hàng bán. Nếu còn, bán cho ta một miếng nhé."
Ông lão vội vàng đáp, giọng hiền hậu:
"Có chứ, có chứ! Vẫn còn một miếng chưa bán hết đây. Cô mang về mà ăn, khỏi trả tiền."