Chương 36:

Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương

Nguyệt Bán Yếu Phân Gia 29-03-2026 10:32:29

Mễ Vị ra mở cửa. Vừa trông thấy khuôn mặt nàng đầy vết bầm tím, A Phúc liền hốt hoảng hỏi: "Thẩm, mặt thẩm sao thế? Có ai đánh thẩm à?" "Không đâu." Mễ Vị mỉm cười, tỏ vẻ chẳng bận tâm: "Là hôm qua thẩm không cẩn thận, trượt ngã một cái thôi." Nghe nói là ngã, A Phúc lập tức ra dáng người lớn, dặn dò: "Vậy sau này thẩm phải cẩn thận hơn nhé!" Rồi cậu bé chợt hỏi tiếp: "Mà hôm nay sao Tiểu Bảo đệ đệ không ra chơi? Hôm qua con cũng không thấy nữa." Nói rồi, A Phúc cẩn thận lấy từ trong tay ra một quả đào: "Có khách tặng cho con một quả đào, con để dành cho đệ đệ ăn." Mễ Vị xoa đầu cậu, giọng dịu dàng: "Đệ đệ hôm nay không khỏe, đang ngủ đấy. A Phúc để lát nữa nó tỉnh rồi hẵng đến chơi cùng nha." Nghe nói Tiểu Bảo bị bệnh, A Phúc cuống lên: "Đệ đệ bị sao thế ạ? Có khóc không?" "Bị dính mưa nên hơi ốm thôi, không sao đâu. Con đừng lo, chiều là đỡ rồi." A Phúc nghe vậy mới hơi yên tâm, nghĩ không nên làm phiền giấc ngủ của đệ đệ, liền nói: "Vậy chiều con quay lại tìm đệ đệ, tụi con cùng ăn quả đào này." Trái tim Mễ Vị mềm nhũn. Đứa nhỏ này bình thường chẳng mấy khi có đồ ngon, vậy mà vừa được một chút quà đã không nỡ ăn, còn cố giữ lại cho con mình. Tiễn A Phúc đi, Mễ Vị khép cửa lại rồi quay vào phòng. Nàng thấy ngay trên giường, đứa nhỏ đã mở mắt, đôi con ngươi đen láy ươn ướt nhìn nàng chăm chăm. Nàng bước tới, bế bé vào lòng, cúi xuống hôn lên cái đầu trọc lóc mềm mại của con: "Dậy rồi à? Còn đau ở đâu không?" Mễ Tiểu Bảo không đáp, chỉ đưa bàn tay nhỏ lên khẽ chạm vào vết bầm trên má nàng, giọng khàn khàn, run run hỏi: "Nương... có phải con lại đánh người rồi không?" Mễ Vị lắc đầu, dịu dàng dỗ: "Không sao đâu, nương biết con không cố ý mà. Con nỡ đánh nương sao?" Đôi mắt Tiểu Bảo lập tức ngấn nước, bé gật đầu lia lịa: "Không nỡ... con thương nương..." Trái tim Mễ Vị như tan chảy. Nàng lại ôm con hôn mấy cái, rồi hỏi: "Con có đói không, nương nấu cháo cho con ăn nhé?" Tiểu Bảo chẳng còn chút khẩu vị, nhưng sợ nương lo nên vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Mễ Vị bèn múc một bát cháo nhỏ, đút từng muỗng cho bé ăn. Chẳng bao lâu, Tiểu Bảo lại mệt mỏi thiếp đi. Nàng khẽ vuốt mái đầu con, trong lòng chỉ muốn ngồi yên, nhìn bé thật lâu. Tính ra, Mễ Vị đã không biết đây là lần thứ bao nhiêu con phát bệnh nữa. Thật nực cười, đứa nhỏ mới hơn ba tuổi đầu, mà những lần phát tác đã nhiều đến mức không đếm xuể. Mỗi tháng, thằng bé đều phải chịu một cơn đau dày vò đến run rẩy toàn thân, co giật, vật vã suốt một ngày một đêm mới yên. Còn nàng, người làm mẫu thân, chỉ có thể bất lực ngồi bên nhìn con oằn mình trong đau đớn, chẳng thể làm gì ngoài ôm chặt lấy bé mà khóc thầm. Trụ trì đại sư từng xem bệnh cho Tiểu Bảo. Người nói rằng: đứa nhỏ này sinh ra đã mang chất độc trong cơ thể, hơn nữa là một loại cực kỳ hiếm gặp. Trong cả đời hành y của đại sư, chỉ từng thấy ghi chép về nó trong thư tịch y học cổ lưu trong tàng thư các của chùa, chứ chưa từng gặp ngoài đời. Cũng vì hiếm như thế, nên tài liệu y thư ghi lại vô cùng ít ỏi, đại sư tuy nhận ra được loại độc này, nhưng lại không biết cách giải. Mễ Vị sau đó đã đi khắp nơi tìm danh y, nhưng bất kể là thầy thuốc nổi tiếng đến đâu, ai nấy đều bó tay. Thậm chí có người còn chẳng đoán được bệnh là gì. Cuối cùng, chỉ còn vị trụ trì kia là có thể cứu tạm thời, ngài dốc lòng nghiên cứu suốt mấy năm, rốt cuộc cũng tìm ra một phương pháp bấm huyệt có thể giảm nhẹ cơn đau mỗi khi bệnh phát tác, ngoài ra thì cũng bất lực. Kết quả ấy từng khiến Mễ Vị suýt phát điên. Khi Tiểu Bảo tròn ba tuổi, một hôm trụ trì đột nhiên gọi nàng đến, sắc mặt nghiêm trọng. Ngài nói: "Độc này rất có thể truyền từ phụ thân của đứa bé. Cơ thể người cha có lẽ cũng mang loại độc tương tự. Nếu muốn trị dứt cho Tiểu Bảo, phải tìm người ấy, có thể hắn biết cách giải. Nếu không chữa, e rằng bệnh này sẽ ảnh hưởng đến thọ mệnh."