Vì con, Mễ Vị tất nhiên muốn tìm người nam nhân mà mình chưa từng gặp mặt ấy. Thế nhưng, trong đầu nàng hoàn toàn không có ký ức của nguyên chủ, ngay cả tên, thân phận hay dung mạo của đối phương cũng không biết. Trong biển người mênh mông, biết tìm ở đâu?
May thay, trước khi rời chùa, trụ trì từng gieo quẻ cho hai mẫu tử. Ngài nói: "Tiểu Bảo mệnh có cha duyên, chỉ cần cứ đi về phương Bắc, sớm muộn gì cũng sẽ gặp được người đó."
Chỉ tiếc là thầy chỉ xem được phương hướng đại khái, chứ không rõ cụ thể là ai, ở đâu. Mọi thứ đành trông vào hai mẫu tử tự mình tìm kiếm.
Nếu không có căn bệnh của Tiểu Bảo, Mễ Vị vốn chẳng hề muốn tìm người nam nhân kia, nàng chẳng hứng thú gì với chuyện ấy. Nàng chỉ muốn sống yên ổn, nuôi con khôn lớn. Thế nhưng bệnh của con rất có thể do di truyền từ cha, biết đâu trong gia tộc của người ấy lại có phương thuốc chữa trị. Cho nên, dù người đông như biển, nàng vẫn quyết phải mang con đi tìm.
Trụ trì nói "đi về phía Bắc" thế là nàng cứ theo cách đơn giản nhất, đi từng trấn, từng thành, vừa đi vừa hỏi. Vì không biết tên, tuổi hay dung nhan đối phương, nàng chỉ có thể đến nơi đông người, mở sạp buôn bán để có cơ hội tiếp xúc với nhiều người hơn. Biết đâu có một ngày, ông trời sẽ để họ gặp lại nhau.
"Tiểu Bảo mệnh có cha duyên" trụ trì đã nói thế, thì chắc chắn sẽ có ngày tìm thấy.
Giờ đây nghĩ lại, ở nơi này nàng đã dừng chân hơn một tháng, vẫn chưa có chút tin tức nào về cha Tiểu Bảo, có lẽ nên sớm thu dọn, tiếp tục lên đường. ...
Từ trưa hôm qua đến nay, Mễ Vị vẫn chưa ra khỏi nhà, sang cả buổi chiều cũng không thấy bày quán. Lưu Phương thị thấy lạ, định sang hỏi thử. Vừa ra đến cửa thì gặp A Phúc, nghe cậu bé kể chuyện Tiểu Bảo bị bệnh, bà liền quyết định qua thăm.
Lưu Thanh Vân sau khi thi xong, tạm thời chưa quay lại thư viện, ở nhà chờ bảng công bố. Nghe nói Tiểu Bảo ốm, hắn cũng muốn đi cùng nương sang xem.
Lưu Phương thị nhìn hắn một hồi, lắc đầu nói:
"Con ở nhà đọc sách đi, để nương qua đó là được. Con là nam nhân, qua đó cũng chẳng giúp được gì đâu."
Bước chân Lưu Thanh Vân khựng lại. Hắn im lặng đứng nhìn, cuối cùng vẫn không đi.
Đợi khi Lưu Phương thị từ nhà bên trở về, hắn từ thư phòng bước ra, hỏi ngay:
"Nương, Tiểu Bảo thế nào rồi?"
Bà không đáp liền, đợi ngồi xuống mới thong thả nói:
"Đứa nhỏ hôm qua bị dính mưa, sinh bệnh. Giờ thì đỡ rồi."
Thấy nhi tử thở phào, bà lại chậm rãi tiếp lời:
"Có điều, nghe nói hôm qua nó lên cơn khóc quấy, vô ý đánh trúng nương nó. Mặt nàng ấy giờ bầm xanh tím cả, nhìn mà giật mình đấy."
Nghe vậy, tim Lưu Thanh Vân như bị siết lại. Ánh mắt hắn vô thức hướng về phía nhà bên, lòng ngổn ngang muốn sang xem nàng ra sao, nhưng lý trí lại nhắc rằng việc ấy không hợp lễ.
Chợt nhớ ra lần trước phụ thân bị ngã, trong nhà có mua một lọ rượu xoa bóp trị thương còn dư, hắn vội nói:
"Nương, con nhớ nhà ta còn rượu thuốc trị bầm, người mang sang cho mẫu tử bên ấy dùng đi."
Lưu Phương thị nhìn hắn chăm chăm, ánh mắt như muốn xuyên thấu lòng người:
"Thanh Vân, con hình như... rất quan tâm đến mẫu tử nhà Tiểu Bảo thì phải?"
Nghe vậy, Lưu Thanh Vân khẽ giật mình, trái tim hụt một nhịp, không dám nhìn thẳng vào mắt mẫu thân. Bàn tay giấu trong tay áo bất giác siết chặt lại, như thể sợ rằng nếu nới lỏng, tâm tư trong lòng sẽ bị nhìn thấu mất.
Lòng Lưu Phương thị bỗng trầm hẳn xuống, kế đó cơn giận dâng lên ầm ầm như lửa, bà đập mạnh tay xuống bàn, nghiến răng quát:
"Thanh Vân, con nói thật cho nương nghe, con có phải đã động lòng với nàng ta rồi không?"
Lưu Thanh Vân khẽ mím môi, trong khoảnh khắc chẳng biết nên nói thật hay giấu đi. Quả thật, hắn đã động tâm, trong lúc chính mình cũng không hay biết. Luôn muốn nghe nàng cười, muốn nếm thử món nàng nấu, muốn tìm cơ hội nói chuyện cùng nàng, muốn giữa đám đông vừa liếc mắt đã nhận ra người ấy.