Lưu Phương thị bước tới, có chút ngập ngừng hỏi:
"Muội tử, đây là... nhi tử của muội sao?"
Mễ Vị mỉm cười:
"Phải đó, tẩu cứ gọi nó là Tiểu Bảo được rồi."
Trong lòng Lưu Phương thị vô cùng kinh ngạc, sau đó vội vàng cúi người cảm tạ:
"Muội tử, vừa rồi thật sự phải cảm ơn muội và Tiểu Bảo. Nếu không có thằng bé, e là nhi tử ta đã phải vào y quán mất rồi."
"Chỉ là chuyện nhỏ thôi, tẩu chớ khách khí quá."
"Muội tử mau vào nhà ngồi, uống chén trà cho ấm."
Lưu Phương thị quá mức nhiệt tình, chẳng để Mễ Vị kịp từ chối mà đã kéo nàng cùng Tiểu Bảo vào nhà, tự tay rót trà mời.
"Muội tử, vừa rồi thật làm ta hồn vía lên mây! Ta còn tưởng tiểu quỷ nhà ta hôm nay thế nào cũng gãy tay gãy chân, không ngờ được con muội cứu! Tiểu Bảo nhà muội thật giỏi, ta mới chớp mắt một cái đã thấy nó phóng lên tường cứu người, cứ tưởng ta hoa mắt cơ đấy."
Lưu Phương thị vừa nói vừa đưa tay sờ tay Mễ Tiểu Bảo, ngạc nhiên khen:
"Ta sống ngần này tuổi mà chưa từng thấy ai có thể bay như thế, cứ như nhân vật trong hí khúc vậy. Tiểu Bảo, con học được bản lĩnh này ở đâu thế?"
Nghe đến đây, Lưu Nhị Lang chen miệng nói ngay:
"Nhất định là bái nhập vào môn phái võ lâm đệ nhất, có cao thủ tuyệt thế thu làm đồ đệ! Tiểu Bảo, ngươi là người của môn phái nào? Sư phụ ngươi tên gì?"
Mễ Tiểu Bảo: "..."
Mễ Vị: "..." Đứa nhỏ này chắc đọc truyện võ hiệp nhiều quá rồi...
"Ngươi nói ít lại cho ta nhờ!"
Lưu Phương thị tức giận vặn tai con, quát:
"Câm miệng cho ta!"
Lưu Nhị Lang uất ức xoa xoa tai.
Mễ Vị mỉm cười giải thích:
"Tiểu Bảo từ nhỏ lớn lên trong chùa, được các võ sư trong chùa dạy luyện võ, nên thân thủ có chút linh hoạt thôi."
Thật ra, cũng chẳng hẳn là vậy.
Các tăng nhân trong chùa chỉ dạy vài bài công phu rèn thân, dưỡng khí, chứ người dạy võ công thực sự cho Tiểu Bảo lại là một hòa thượng tên Liễu Khí.
Liễu Khí là một người có quá khứ kỳ lạ, không ai biết hắn từ đâu đến, từng trải qua chuyện gì. Hắn trầm mặc, rất ít nói, nhưng võ nghệ lại xuất thần nhập hóa, đặc biệt là khinh công nhẹ như yến. Mễ Vị từng nghĩ, dường như trọng lực trái đất không hề có tác dụng với hắn, hoàn toàn đảo lộn nhận thức khoa học của nàng.
Liễu Khí đối xử với người đời đều thản nhiên, song chẳng hiểu sao lại đặc biệt thương mến Mễ Tiểu Bảo. Phát hiện thằng bé có thiên phú về võ học, hắn liền tận tâm chỉ dạy, khinh công của Mễ Tiểu Bảo chính là do hắn truyền thụ.
"Thì ra là thế."
Lưu Phương thị gật đầu như đã thông suốt. Quả thực, trong các đại tự vẫn có võ tăng, biết chút công phu cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng Lưu Nhị Lang thì thất vọng ra mặt:
"Vậy là... không có môn phái nào sao? Chỉ toàn hòa thượng dạy thôi à?"
Lưu Phương thị giận đến mức định tìm gậy, khiến hắn sợ hãi nín bặt, chỉ dám dùng đôi mắt đầy uất ức nhìn Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo cảm thấy vị "ca ca" này quả là kỳ quái.
Nói chuyện được một lúc, Lưu Phương thị chợt hỏi chuyện riêng tư:
"Muội tử, nhà muội chỉ có hai mẫu tử thôi sao? Còn phụ thân của Tiểu Bảo thì..."
Lưu Thanh Vân, đại nhi tử của Lưu Phương thị, nãy giờ vẫn ngồi yên, liền không tán thành mà ngắt lời:
"Mẫu thân!"
Lưu Phương thị vội đập miệng mình, áy náy nói:
"Muội tử chớ để bụng, tẩu ta ăn nói không qua đầu óc, chẳng có ý gì đâu."
Mễ Vị chỉ mỉm cười, chẳng bận tâm. Một nữ nhân đơn độc mang con trong xã hội cổ hủ này, chuyện bị hỏi như thế cũng là điều khó tránh.
"Đúng, trong nhà chỉ có mẫu tử ta thôi. Phụ thân đứa nhỏ mắc bệnh qua đời đã lâu."
Đây là lời nói dối mà nàng đã chuẩn bị từ khi xuống núi. Dù sao nàng cũng chẳng thể nói rằng chính mình cũng không biết cha đứa trẻ là ai, chi bằng giả rằng hắn đã mất, người ta sẽ chẳng truy hỏi thêm.
Quả nhiên, nghe vậy Lưu Phương thị liền lộ vẻ thương cảm.
"Ôi chao, còn trẻ thế này mà trượng phu đã mất, con thơ lại nhỏ dại... Cuộc sống thật không dễ dàng."
Mễ Vị liền phối hợp, biểu lộ vẻ "ta tuy còn trẻ đã mất phu quân, đau lòng vô cùng nhưng vì con phải mạnh mẽ sống tiếp", rồi kiên cường nói:
"Không sao đâu tẩu, ta và con vẫn sống ổn cả."
Lưu Phương thị gật đầu đồng tình:
"Phải đó, muội có tay nghề, cơm nắm muội làm thật ngon, hai mẫu tử nhất định sẽ sống tốt thôi."
Sau vài lời khách sáo, Mễ Vị khéo léo từ chối lời mời dùng cơm của Lưu Phương thị, rồi bế Mễ Tiểu Bảo ra về.
Từ đầu đến giờ, Mễ Tiểu Bảo chẳng nói lời nào. Khi được Mễ Vị bế trên tay, thằng bé chỉ lặng lẽ tựa đầu vào vai nàng, ngoan ngoãn, mà cũng có chút ủ rũ chẳng hiểu vì sao.