Mễ Vị cũng mỉm cười đáp lại Lưu Thanh Vân, giơ chiếc bát trong tay lên nói:
"Ta nấu chút đậu xanh trái cây giải nhiệt, mang sang cho các người nếm thử."
"Đa tạ."
Lưu Thanh Vân vừa định bước tới nhận, nào ngờ chưa kịp chạm tay thì đã bị Lưu Nhị Lang từ trong nhà chạy ra cướp lấy trước.
"Oa! Nhìn thôi đã thấy ngon rồi!"
Lưu Nhị Lang vui sướng reo lên. Hiện giờ điều khiến hắn hạnh phúc nhất chính là được ăn món do Mễ Vị nấu.
Nghe thấy tiếng ồn, Lưu Phương thị cũng đi ra, tươi cười nói:
"Lại phiền muội tử tốn kém rồi, lần nào có đồ ngon cũng nhớ tới nhà ta."
"Có gì mà phiền đâu ạ." Mễ Vị đáp khẽ.
Lưu Phương thị sợ con trai làm đổ, liền vội đón lấy bát từ tay hắn. Vừa cầm đã cảm thấy mát lạnh lan khắp lòng bàn tay, còn chưa uống mà cái nóng trong người đã tan đi, toàn thân như được gió xuân thổi qua, thật sảng khoái vô cùng.
"Đúng là đồ quý hiếm giữa ngày hè a."
Nàng vội múc phần đậu xanh trái cây đá bào ra bát nhà mình, rửa sạch bát của Mễ Vị rồi trả lại. Khi đưa cho nàng, Lưu Phương thị bỗng nhớ ra điều gì, do dự mãi không dám mở miệng.
Mễ Vị thấy thế liền hỏi:
"Tẩu tử có chuyện gì thì cứ nói, đừng ngại."
Lưu Phương thị ngập ngừng một lát rồi khẽ nói:
"Là thế này, qua ít ngày nữa, Thanh Vân nhà ta phải lên quận thành dự kỳ thi Hương. Lúc ấy phải ở trong trường thi suốt chín ngày, đồ ăn đều phải tự mang theo. Nhưng trời thì nóng, mang gì cũng dễ hỏng. Tuy được phép mang bếp lò nhỏ để tự nấu, song gấp gáp như thế, nào nấu được món gì ra hồn? Ta đang rầu chẳng biết phải làm sao..."
Nhìn dáng vẻ lo lắng của Lưu Phương thị, Mễ Vị cũng hiểu. Dù sao Lưu Thanh Vân mới mười bảy tuổi mà đã là tú tài, lại sắp dự thi Hương, đúng là niềm kiêu hãnh của cả làng. Một gia đình dân thường nuôi được con học đến thế đâu dễ dàng gì, bảo sao chẳng sốt ruột. Quả thật cũng giống như thời nàng còn ở hiện đại, kỳ thi lớn, cha mẹ đều như đứng trên đống lửa.
Mễ Vị liền nói thẳng:
"Tẩu tử muốn ta giúp làm ít món vừa dễ tiêu, vừa có thể để lâu phải không?"
"Không giấu gì muội, đúng là vậy. Ta thấy muội khéo tay, muốn nhờ giúp đỡ."
Lưu Phương thị thở dài: "Nghe nói năm nào cũng có thí sinh ăn uống không hợp, đau bụng nôn mửa, có người còn chưa viết xong bài đã bị khiêng ra. Ta cứ nghĩ tới là lo sợ."
Lưu Thanh Vân ở bên cạnh khẽ cười, dịu giọng an ủi:
"Nương đừng lo, con còn trẻ, thân thể khỏe mạnh, sẽ không sao đâu."
"Sao mà không lo được, trời nóng thế này, trong trường thi lại ngột ngạt, ăn không ngon, ngủ chẳng yên, sao mà làm bài tốt được chứ?"
Mễ Vị sớm đã nghe qua sự khắc nghiệt của khoa cử cổ đại, giữa cái nóng như thiêu, phải ở trong phòng thi chín ngày, quả thật là thử thách gian nan. Nàng suy nghĩ một chút rồi nói:
"Tẩu tử yên tâm, ta có thể làm cho Thanh Vân vài món vừa ngon miệng vừa để được lâu. Chỉ là... nguyên liệu e rằng hơi tốn chút tiền."
Vừa nghe vậy, Lưu Phương thị liền mừng rỡ, cười nói:
"Không sao cả, tốn chút tiền cũng đáng, chỉ cần con ta thi suôn sẻ là được. Muội tử, việc này nhờ muội giúp ta nhé."
"Được, vậy để ta làm thử ít trước, cho tẩu tử nếm xem có hợp không."
Lưu Phương thị vội lấy ra nửa xâu tiền, dúi vào tay nàng, dặn:
"Đừng tiết kiệm quá, cứ mua thứ tốt mà làm."
Mễ Vị nhận tiền, vừa định quay về thì Lưu Thanh Vân lại gọi với theo, ánh mắt nhìn nàng chăm chú, giọng chân thành:
"Đa tạ cô nương."
"Không có gì, khách khí quá rồi." Nàng cười, khoát tay rồi rời đi.
Trên đường về, Mễ Vị đã nghĩ sẵn trong đầu. Làm ít thịt khô, thịt sấy là được. Vừa bổ dưỡng, lại không có nước, bảo quản dễ, mà hương vị thì hơn hẳn bánh khô hay màn thầu trong trường thi.