Bà còn nói, Điềm Điềm nhà họ ngoan ngoãn hiểu chuyện, thông minh vô cùng, sau này nhất định có thể đỗ vào đại học A.
Sau đó thì sao.
Sau đó Vưu Khanh Nhiên quả thực đã đỗ, nhưng bà lão đó lại không còn nữa.
Vưu Khanh Nhiên thi xong đại học liền chuyển ra khỏi biệt thự nhỏ của nhà họ Vưu.
Nơi đó không phải là nhà của cô.
Vưu Khanh Nhiên về đó chỉ để đổi họ, thay tên. Cô không có cảm giác thuộc về nơi đó.
Vưu Khanh Nhiên chưa bao giờ nói với ai, cô vốn dĩ có thể về kịp.
Những cuộc điện thoại Trác Linh Linh gọi cho cô, đều bị người em trai quý hóa của cô tắt máy, cậu ta không chỉ cúp máy mà còn xóa hết mọi lịch sử.
Mãi đến ngày thứ bảy, người em trai có quan hệ huyết thống đó mới ấp úng nói cho cô biết sự thật.
Vưu Khanh Nhiên vốn định giơ tay dọa cậu ta, lại bị bố mẹ họ Vưu nhìn thấy.
"Sớm biết mày là cái thứ như vậy, tao đã không nhận mày về."
"Quả nhiên không phải do mình nuôi lớn, đúng là không có giáo dục."
Vưu Khanh Nhiên nhìn người mẹ ruột ngày thường dịu dàng nói ra những lời độc địa như vậy, trái tim bỗng chốc lạnh giá.
Thật nực cười.
Người miệng mồm nói là máu mủ ruột thịt của cô, lại buông lời cay độc với cô. Người không hề có quan hệ huyết thống, lại xem cô như châu báu.
Từ ngày đó trở đi, Vưu Khanh Nhiên chưa bao giờ gọi một tiếng mẹ.
Vưu Khanh Nhiên thu hồi dòng suy nghĩ, ăn xong chiếc bánh thanh đoàn trong tay, rồi theo thói quen liếm đầu ngón tay. Vỏ bánh có trộn bột nếp, dù ngon nhưng người bụng dạ yếu cũng không nên ăn nhiều. Cô rút kinh nghiệm từ lần đau đến chết đi sống lại trước đó, có chút tiếc nuối mà cất mấy hộp bánh đi.
Điện thoại bên cạnh vang lên, Vưu Khanh Nhiên chợt nhớ ra vừa rồi mình đã tắt chế độ không làm phiền.
Cầm điện thoại lên xem, màn hình nhấp nháy biểu tượng một chiếc chuông nhỏ - là Trác Linh Linh.
"Không tệ nha Điềm của tớ, hôm nay cậu dậy sớm thế?" Vưu Khanh Nhiên vừa nhận điện thoại, giọng của Trác Linh Linh đã từ đầu dây bên kia truyền đến, giọng cô gái trong trẻo, như dòng suối mát trên núi.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Vưu Khanh Nhiên cảm thấy tâm trạng tốt hơn nhiều.
"Đừng nói nữa, tớ bị làm ồn ngủ không được đây." Vưu Khanh Nhiên xoa xoa cái cổ hơi mỏi, cổ áo trễ xuống một chút, để lộ một mảng da trắng như tuyết.
Trác Linh Linh "chậc chậc" hai tiếng, hỏi: "Là ai đã đánh thức con gái ngoan của "mẹ" vậy, để "mẹ" đâm cho nó hai nhát."
Vưu Khanh Nhiên nghe vậy, mắt sáng lên: "Cậu mau đến đây, chính là hàng xóm mới của tớ làm ồn đó, hu hu, tớ ngủ không ngon gì cả."
Nói đến cuối, giọng Vưu Khanh Nhiên càng thêm tủi thân, giọng cô vốn đã rất hay, lại thêm chút giọng mũi mới ngủ dậy, nghe vô cùng đáng thương.
Trác Linh Linh mang trái tim của một người mẹ, nghe thấy giọng điệu tủi thân của Vưu Khanh Nhiên, lập tức bùng nổ: "Điềm Điềm, hôm nay tớ sẽ đến đâm hắn! Dám làm phiền con gái ngủ!"
"Nhưng anh ấy vừa mới cho tớ bánh thanh đoàn, tớ ăn không hết. Lát nữa mang qua cho cậu luôn được không?" Đôi mắt xinh đẹp của Vưu Khanh Nhiên cong thành một vầng trăng khuyết, vài ba câu đã chuyển hướng sự chú ý của Trác Linh Linh.
"Được thôi, cậu qua nhanh đi, hôm nay tớ hầm canh vịt già, nói cho cậu biết thơm lắm, mẹ tớ còn không có tay nghề tốt như tớ đâu." Nói đến chuyện ăn uống, Trác Linh Linh lại không dừng lại được.