"Cảm ơn Điềm Điềm nhé." Lâm Nguyên nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bạn, lại bất chợt muốn xoa đầu cô.
"Cậu cũng phải vui vẻ nhé."
Vưu Khanh Nhiên thật sự rất đáng yêu.
Giá như cô ấy có thể vui vẻ mỗi ngày.
Trước khi quen Vưu Khanh Nhiên, điều ước sinh nhật của Lâm Nguyên luôn là: tiền tiêu vặt nhiều hơn một chút, trở nên xinh đẹp hơn một chút.
Sau khi quen Vưu Khanh Nhiên, điều ước sinh nhật của Lâm Nguyên có thêm một điều nữa.
Đó là Vưu Khanh Nhiên sẽ vui vẻ hơn một chút.
Lâm Nguyên chúc Vưu Khanh Nhiên mãi mãi vui vẻ, nào biết Vưu Khanh Nhiên cũng đang thầm ước trong lòng rằng Lâm Nguyên sẽ mãi mãi vui vẻ, vô lo.
Chẳng hiểu tại sao.
Dường như, cô luôn may mắn gặp được những người đối xử rất tốt với mình.
Thuở nhỏ bị mẹ bỏ rơi, cô được một bà cụ tốt bụng nhặt về, chăm sóc cẩn thận hơn mười năm. Con hẻm nhỏ nơi cô ở, ai nấy đều hiền hòa, thân thiện, mọi người đối xử với hai bà cháu rất tốt. Năm mười lăm tuổi quen biết Dung Tầm, anh biết cô thích sáng tác lời bài hát liền cùng cô thành lập ban nhạc, để mọi người đều biết đến THE YOUNG.
Cô còn có Trác Linh Linh và Lâm Nguyên là hai người bạn thân nhất.
Còn có những người hâm mộ luôn yêu mến và ủng hộ cô.
Hình như cũng chẳng có gì không thỏa mãn nữa.
Nếu mấy lần đó không được cứu sống thì cô mới thật sự phụ lòng những tấm chân tình này.
"Nguyên Nguyên." Nhìn bát sườn xào và thịt kho chất cao như ngọn núi nhỏ, Vưu Khanh Nhiên cuối cùng cũng hoàn hồn.
"Sao thế?" Lâm Nguyên vẻ mặt khó hiểu, lại gắp cho Vưu Khanh Nhiên một miếng vịt bát bảo.
Thấy Vưu Khanh Nhiên vẫn còn ngẩn người, Lâm Nguyên không nhịn được mà thúc giục: "Vưu Điềm Điềm, ăn nhanh đi! Đồ ăn tớ gắp cho cậu nguội hết bây giờ!"
"Tuân lệnh, ăn ngay đây!" Vưu Khanh Nhiên cười nói, đôi mắt nhìn món ăn sáng lên.
Hai cô gái như một cơn gió lốc, nhanh chóng quét sạch đồ ăn trên bàn.
Lâm Nguyên thanh toán xong lại kéo Vưu Khanh Nhiên đến tiệm net.
"Điềm Điềm, hôm nay cậu nhất định phải gánh tớ "ăn gà" đấy!" Lâm Nguyên đáng thương nhìn Vưu Khanh Nhiên, nói tiếp: "Bình thường cậu toàn chơi buổi tối, ban ngày chẳng thấy cậu online gì cả."
Vưu Khanh Nhiên: "..."
Rõ ràng là cô nàng bận yêu đương, không có thời gian để ý đến mình.
"Được, hôm nay sinh nhật cậu, muốn chơi bao nhiêu ván cũng được." Vưu Khanh Nhiên nhìn Lâm Nguyên, thấy trong mắt cô bạn lóe lên niềm vui, rồi nói tiếp: "Nhưng mà, buổi tối tớ vẫn phải về lúc chín giờ."
"Tại sao? Huhu, Điềm Điềm cậu không muốn ở với tớ thêm chút nữa à?" Lâm Nguyên ôm cánh tay Vưu Khanh Nhiên, nũng nịu nói.
Vưu Khanh Nhiên cười rạng rỡ: "Hết cách rồi, tất cả là vì miếng cơm manh áo. Fan của tớ còn đang chờ đó."
Lâm Nguyên trợn tròn mắt: "Vưu Điềm Điềm, cậu lại vì tiền mà bỏ rơi tớ!"
Vưu Khanh Nhiên sửa lại: "Cậu nghe nhầm rồi, tớ là vì fan."
"Cậu thấy tớ giống loại người vì tiền mà bỏ rơi bạn thân sao?"
Lâm Nguyên không chút do dự đáp: "Giống!"
"Thôi được, cậu nói sao thì là vậy." Vưu Khanh Nhiên thuận theo.
Lâm Nguyên: "... Điềm Điềm, cậu có biết câu này của cậu rất giống tra nam không?"
"Không biết." Vưu Khanh Nhiên chớp mắt.
"Vào game nhanh đi, muốn chơi bản đồ nào?"
Lâm Nguyên không nghĩ ngợi, đáp: "Rừng rậm."
Bản đồ rừng rậm nhỏ, nhịp độ nhanh, lại thêm cây cỏ rậm rạp, rất thích hợp cho một người chuyên núp lùm như cô.
Vưu Khanh Nhiên biết Lâm Nguyên không thích chơi với người lạ nên đã chọn chế độ hai người ở bản đồ rừng rậm, chờ cô ấy vào game.