Chương 20

Nam Thần, Streamer Nhà Anh Ngọt Quá Đi Thôi!

Kỳ Ngọc 19-04-2026 23:20:34

Đối phương không ngờ Vưu Khanh Nhiên lại đến nhanh như vậy, cộng thêm hai đồng đội đã ngã xuống, nhất thời cũng rối loạn. Hai người cầm súng bắn xối xả về phía cầu thang, tiếng súng vang lên liên tục. Vưu Khanh Nhiên bị bắn như vậy, cũng lập tức mất nửa thanh máu. "Máu giấy, máu giấy! Yêu Nhi cậu bắn trước đi! Tôi thay đạn!" "Không được, tôi cũng phải thay đạn!" Hai người chưa ngã xuống có chút suy sụp, vừa rồi họ còn tự tin tràn trề, nghĩ rằng mình có thể hạ gục người trên nóc nhà trong nháy mắt. Bây giờ bị đánh như vậy, ít nhiều có chút hoang mang. Không phải chứ, đối phương chỉ có một người thôi mà. Sao lại đánh đội bốn người của mình thành ra thế này! Sau này mà truyền ra ngoài thì còn mặt mũi nào nữa? Hai người nhìn đồng hồ đếm ngược chỗ thay đạn, lần đầu tiên phát hiện chỉ vài giây mà có thể dài đến như vậy. Vưu Khanh Nhiên vốn thích đánh nhanh thắng nhanh, không có ý định cho hai người này thời gian hấp hối. Nhận thấy đối phương đang thay đạn, cô lao thẳng vào mặt họ, một loạt đạn bắn từ súng săn ra đã thành công hạ gục hai người còn lại. Đội bốn người vừa rồi còn kiêu ngạo, bây giờ đã biến thành những chiếc hòm im lặng. "Cái quái gì đấy!!! Hack à, bố mày chưa từng thấy ai vừa kiêu ngạo vừa lợi hại như vậy. Sao cô ta có thể một mình cân bốn, quả lựu đạn đó vừa ném xuống chân đã nổ rồi! Cô ta hack là cái chắc! Để bố mày tố cáo cô ta!" Tiểu A bị nổ chết ngồi trước máy tính bất bình nói. "Cậu đừng báo cáo vội, để anh đây xem trận đấu đã!" Tiểu B bị UKM bắn từ hông hạ gục vội vàng ngăn Tiểu A lại. Anh ta vừa rồi đã thấy kỹ năng ghìm tâm* của đối phương, khẩu UKM vốn khó ghìm tâm vậy mà không hề bị giật một chút nào, hai mươi tám viên đạn đều bị anh ta và đồng đội heo dùng thân mình đỡ hết. (* ghìm tâm: kiểm soát độ giật của súng để giữ cho tâm ngắm ổn định tại một vị trí cố định trên mục tiêu khi bắn liên tục. ) Tại sao anh ta biết là 28 viên ư? Bởi vì khi anh ta chuyển sang góc nhìn quan sát, đối phương vẫn chưa thay đạn, 40 viên đạn còn lại 12 viên. Chỉ dùng 28 viên để hạ gục hết bọn họ sao? Nói ra thật xấu hổ, 18 đạn của anh ta và đồng đội vừa rồi chỉ làm đối phương mất nửa thanh máu. Tiểu B thở dài một hơi, tiếp tục quan sát Vưu Khanh Nhiên vừa mới diệt đội của họ. Lúc này, mic bên phía Vưu Khanh Nhiên đã hoàn toàn bùng nổ. "Số ba, số ba, cô vừa mới nói chuyện đúng không?" "Cô là con gái à? Trời ơi, cô vừa rồi ngầu quá!" "Đại lão dẫn tôi ăn gà* đi! Này, sao tôi không tìm thấy súng!!!" (* Ăn gà xuất phát từ câu khẩu hiệu chiến thắng của game: "Winner Winner Chicken Dinner!" - Người thắng cuộc, bữa tối ăn gà ngon lành!) "A, tôi sắp chết rồi!!! Đại lão mau cứu tôi, tôi ở tầng một bên cạnh cô!" "Trời ơi, tiếng bước chân nhiều quá! Chị đẹp ơi, đại lão mau đến cứu em!" Vưu Khanh Nhiên đau đầu, sớm biết vậy cô đã không thay đạn. Dựa trên nguyên tắc không thể thấy chết không cứu, Vưu Khanh Nhiên vội vàng đổi sang một khẩu súng bắn tỉa nạp đạn từng viên, rồi nhảy xuống lầu vòng qua bên phải. Số một nói không sai, tòa nhà này quả thực không ít người, tiếng bước chân có nhẹ có nặng, nghe như có hai đội.