Tiệm sách Phù Sinh Nhất Nhật trong khuôn viên đại học A.
Đại tiểu thư Lâm Nguyên đang ngả người trên chiếc sofa mềm mại nhất tiệm, tay cầm một tập tản văn, đọc say sưa.
Vưu Khanh Nhiên xách theo túi giấy, từ phía sau khẽ vỗ vai cô.
"Hôm nay đại tiểu thư nhà ta lại đọc sách à? Hiếm thấy thật đấy." Vưu Khanh Nhiên ngồi xuống cạnh Lâm Nguyên, khóe môi cong lên thành lúm đồng tiền xinh xắn.
"Này Vưu Điềm Điềm, cậu cưỡi rùa đến đây đấy à? Bảo hai mươi phút mà giờ đã nửa tiếng rồi!" Lâm Nguyên nhẹ nhàng đặt sách xuống, giọng điệu có chút hờn dỗi.
"Đây, ca cao nóng cậu thích, vừa mới làm xong."
"Ây da, Nguyên Nguyên nhà chúng ta tốt quá." Vưu Khanh Nhiên cầm ly uống một ngụm nhỏ, nói: "Tớ đã cố hết sức để đến nhanh rồi mà, không phải cưỡi rùa đâu."
"Thôi được, tha cho cậu. Nói đi, mua quà sinh nhật gì cho bổn tiểu thư rồi?" Lâm Nguyên nhấp một ngụm nước trái cây, ánh mắt liếc sang chiếc túi bên cạnh Vưu Khanh Nhiên.
Vưu Khanh Nhiên nghiêm mặt: "Tớ không mua."
Lâm đại tiểu thư sững sờ, nhất thời đánh mất vẻ kiêu kỳ vốn có: "Vưu Điềm Điềm, cậu không tặng quà cho tớ thật ư? Huhu, cậu không yêu tớ nữa rồi phải không?"
Vưu Khanh Nhiên thấy bạn mình xù lông, mới bật cười rạng rỡ: "Lừa cậu thôi. Chiếc túi cậu thích đang trên đường đến rồi, là mẫu mới nhất của nhà L đấy."
Vưu Đình Nhiên đã mua giúp cô từ mấy hôm trước, nhưng vì anh bận nên có lẽ phải vài ngày nữa quà mới tới tay.
Mắt Lâm Nguyên sáng rực: "Là cái màu trắng mà tớ thích phải không?!"
Vưu Khanh Nhiên uống thêm một ngụm ca cao nóng, gật đầu.
Lâm Nguyên vui sướng ôm chầm lấy Vưu Khanh Nhiên, đôi môi đỏ mọng in lên gò má trắng nõn của cô: "Huhu... Vưu Điềm Điềm cậu là nhất! Quả nhiên cậu giàu lên cũng không quên tớ! Cảm động chết mất!"
Vưu Khanh Nhiên lau mặt, giả vờ ghét bỏ: "Đại tiểu thư, son của cậu dính hết vào mặt tớ rồi. Cái túi của cậu sắp bay màu rồi đấy!"
Lâm Nguyên vui vẻ lấy khăn giấy ra lau cho bạn, hỏi: "Tối nay đi bar với chị không, ở phía nam thành phố mới mở một quán, nghe nói nhiều trai đẹp lắm."
Vưu Khanh Nhiên nhướng mày: "Bạn trai cậu không giết tớ à?"
Lâm Nguyên cười tủm tỉm: "Chia tay rồi, bổn tiểu thư giờ là hoa độc thân."
Vưu Khanh Nhiên: "..."
Nếu cô nhớ không lầm, vị đại tiểu thư này mới yêu đương được nửa tháng. Rõ ràng lúc đó cô ấy còn tỏ ra thâm tình, sống chết vì người ta cơ mà.
"Chậc, Lâm Nguyên, cậu đúng là đỉnh của chóp."
"Đến cả con trai trưởng nhà họ Thời mà cậu cũng dám đá."
Vưu Khanh Nhiên nói vậy là vì bạn trai cũ của Lâm Nguyên có tiếng tăm khá lớn ở thành phố A.
Thời Nam, con trai cả nhà họ Thời, trước nay luôn cao ngạo như đóa hoa trên núi cao, vậy mà cũng đổ gục sau ba tháng bị Lâm Nguyên theo đuổi rầm rộ.
Thế mà chưa đầy một tháng đã bị Lâm Nguyên đá không thương tiếc.
Chậc chậc, chuyện này mà đồn ra ngoài, danh tiếng của thiếu gia nhà họ Thời biết giấu vào đâu.
Vưu Khanh Nhiên vừa uống ca cao nóng vừa lắc đầu.
"Nguyên Nguyên, cậu nói xem nếu tớ đi bar với cậu mà bị Thời Nam bắt gặp, anh ta có để tớ toàn thây trở về không?" Vưu Khanh Nhiên nghĩ đến khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng đó mà thấy sống lưng hơi lạnh.