Trác Linh Linh thở hổn hển, rồi đứng dậy.
"Nhóc con, muốn xăm hình à?" Vẻ mặt Trác Linh Linh lạnh đi, trông có thêm vài phần lạnh lùng.
Cô mở tiệm xăm có hai nguyên tắc lớn. Một là không xăm hình đôi cho các cặp tình nhân. Hai là không xăm hình cho trẻ vị thành niên.
"Ừm." Cậu thiếu niên lạnh lùng đáp một tiếng.
Trác Linh Linh nhướng mày, nhóc con này cũng khá ngông cuồng.
"Không nhận đơn của cậu, đi đi." Trác Linh Linh xua tay với cậu ta, ra lệnh đuổi khách.
Cậu thiếu niên nghe vậy, vẻ mặt có chút dao động. Cậu ta mấp máy môi, ưỡn cổ bướng bỉnh nói: "Tôi có tiền. Năm nghìn? Mười nghìn? Năm mươi nghìn?"
"Chị ra giá đi, tôi trả nổi."
Đây là thiếu gia nhà giàu nào nổi loạn bỏ nhà đi vậy?
Trác Linh Linh đau đầu, quay đầu nhìn Vưu Khanh Nhiên đang ngồi trên ghế sofa. Vưu Khanh Nhiên ngầm hiểu bước đến giảng hòa.
"Em trai, em về đi, đủ mười tám tuổi rồi hãy đến nha. 7 Hours không nhận đơn của trẻ vị thành niên đâu." Vưu Khanh Nhiên cười tủm tỉm nói.
Cậu thiếu niên bị Vưu Khanh Nhiên khuyên như vậy, khuôn mặt trắng nõn nhuốm vài phần hồng nhạt. Cậu ta vẫn bướng bỉnh đứng yên tại chỗ, lặp lại: "Tôi có tiền."
"Là do cậu tự kiếm à?" Trác Linh Linh nói trúng tim đen, giọng điệu nghiêm khắc: "Không phải thì mau về nhà đi. Nhìn đồng phục của cậu kìa, trường trung học số 1 Thành Nam? Cậu có biết kiếm tiền khó khăn thế nào không?"
Cậu thiếu niên sững người.
"Hôm nay là thứ sáu, trường trung học số 1 Thành Nam chắc hẳn vẫn chưa tan học. Học sinh cấp ba nên tập trung học hành, đừng đua đòi xăm hình. Học sinh phải giữ đúng tác phong của mình, mau về lớp đi."
Cậu thiếu niên cúi đầu, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.
"Chị không xăm thì thôi, tôi đổi tiệm khác." Cậu thiếu niên quay người, muốn đẩy cửa đi.
Trác Linh Linh mặt đầy nghi hoặc, nhóc này sao không nghe khuyên nhỉ.
"Đợi đã!" Vưu Khanh Nhiên lên tiếng gọi cậu thiếu niên đã bước một chân ra khỏi cửa: "Em quay lại đây."
Bước chân của cậu thiếu niên dừng lại.
"Xăm hình thì dễ, xóa đi thì hơi khó đấy. Hay là nói cho bọn chị nghe, tại sao lại muốn xăm hình, chị sẽ bảo chị này cân nhắc lại xem? Phải biết rằng, kỹ thuật và thiết kế của 7 Hours ở thành phố A đều thuộc hàng đầu đấy."
Vưu Khanh Nhiên ăn no uống đủ, bây giờ rất có kiên nhẫn. Thấy cậu thiếu niên quay đầu lại, dường như có chút động lòng, Vưu Khanh Nhiên nháy mắt với Trác Linh Linh một cái.
Đứa trẻ này bướng bỉnh như vậy, có hơi giống Trác Linh Linh ngày xưa.
"Này, nhóc con, ngồi xuống nói chuyện đi. Trời mưa to thế này đừng chạy lung tung nữa." Giọng Trác Linh Linh dịu xuống.
Cậu thiếu niên quay người lại, được Vưu Khanh Nhiên dẫn đến ghế sofa ngồi xuống.
"Ngồi trước đi, chị đi rót cho em cốc nước. Linh Linh, cậu nói chuyện với em ấy đi."
Vưu Khanh Nhiên nói xong câu đó, thì đi pha trà gừng cho cậu thiếu niên này.
"Trời xuân mưa dầm không thể xem thường. Nếu để khí lạnh xâm nhập vào cơ thể, phải mất ít nhất nửa tháng mới có thể khỏi bệnh."
"Em tên là Cố Dịch."
Vưu Khanh Nhiên vừa đun xong một ấm trà gừng nóng hổi mang ra thì nghe thấy giọng nói trong trẻo, lạnh lùng của cậu thiếu niên.
Tên của nhóc này nghe hay thật đấy, Vưu Khanh Nhiên thầm nghĩ.
"Đợi lâu rồi phải không, lại uống trà gừng này." Vưu Khanh Nhiên bưng khay trà gừng ra. Cô còn chưa đến gần, Cố Dịch đã ngửi thấy mùi cay nồng, nếu ngửi kỹ, dường như còn thoảng chút hương hoa quế.