Vưu Khanh Nhiên đứng ở gần đó nên cũng nghe thấy. Vậy là họ đã vô tình giết nhầm cậu bé sao?
Cô vốn không định nhặt đồ, nhưng bỗng nhiên lại muốn đến xem ID của cậu nhóc.
"Chị ơi, ở đây còn đạn 7. 62, chị có cần không ạ?" Số bốn cuối cùng cũng bật mic, giọng cô ấm áp, trong trẻo, khiến người ta liên tưởng đến những cơn mưa phùn tháng tư ở Giang Nam.
"Cần, tôi qua ngay đây." Giọng Vưu Khanh Nhiên mang theo ý cười.
Đường Túng không biết từ lúc nào đã trở nên cảnh giác hơn, cậu lẽo đẽo đi theo sau Vưu Khanh Nhiên, liên tục quay đầu quan sát, di chuyển lắt léo để đề phòng có kẻ tấn công từ phía sau.
Số ba và số bốn liếc nhìn Đường Túng rồi ăn ý nhìn nhau. Chị gái số một này vừa giỏi vừa tốt tính, chỉ có điều anh chàng số hai này... sao trông có vẻ ngáo ngơ thế nhỉ.
Đã vậy còn khá xấu nữa.
Hai người nhặt đồ xong, lặng lẽ dời tầm mắt.
Vưu Khanh Nhiên qua đó nhặt vài chục viên đạn cho có lệ, rồi liếc nhìn hai chiếc hòm. Nếu cô đoán không sai, ID của cậu bé kia chính là szhou-No1.
"Chúng ta vào bo thôi, khu vực an toàn không ở bên này." Số bốn liếc nhìn bản đồ, lên tiếng hỏi.
Vưu Khanh Nhiên đáp một tiếng "được" rồi xuống núi tìm xe. Pecado vẫn còn người, nhưng trong đội bây giờ có một cô gái không có mũ bảo hiểm, Vưu Khanh Nhiên không muốn dẫn họ vào chỗ nguy hiểm.
Đi vài phút, cả nhóm mới tìm thấy một chiếc xe bán tải bên đường.
Trong xe vang lên tiếng nhạc. Cùng với tiếng hát, số ba cuối cùng cũng hỏi: "Chị ơi, cú vẩy tâm của chị luyện thế nào vậy ạ, chị luyện bao lâu rồi?"
Vưu Khanh Nhiên khựng lại một chút rồi đáp: "Một người bạn dạy tôi, chắc mất khoảng hai, ba ngày."
"Bình thường cứ luyện bắn tỉa nhiều hơn, nhắm cho chuẩn rồi mới bắn, dứt khoát một chút là được." Vưu Khanh Nhiên suy nghĩ rồi bổ sung thêm.
Số ba thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Nhắc đến người đã dạy cô vẩy tâm, hình như gần đây hai người không còn liên lạc nhiều nữa. Hồi đó, anh ta tình cờ hỏi cô có muốn chơi PUBG không, thế là cô liền tải game về. Từ cách làm quen với game, cách giao tranh, cách ghìm tâm... tất cả đều do người đó chỉ dạy.
Nghĩ lại cũng thấy xấu hổ, thời còn ngây ngô, Vưu Khanh Nhiên đã từng rung động với người đó, nhưng cô chưa bao giờ nói cho ai biết. Mối tình thầm lặng đó còn chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời đã bị chính Vưu Khanh Nhiên tự tay bóp chết từ trong trứng nước.
Sau khi cảm thán xong, số ba lại cùng số bốn rôm rả trò chuyện về các tuyển thủ chuyên nghiệp.
"Đúng rồi chị số một, em thấy cú vẩy tâm của chị có chút giống Thần King của đội URT đấy." Số ba bỗng nhớ ra điều gì đó.
Vưu Khanh Nhiên thầm nghĩ: [Bởi vì chính là anh ấy dạy mà. ]
Thần King là tuyển thủ chuyên nghiệp gia nhập đội URT hai năm trước. Nhờ kỹ năng dùng súng bắn tỉa siêu hạng, trăm phát trăm trúng, anh được người hâm mộ tôn là tay súng thần sầu ngang hàng với Sky.
Nhưng Vưu Khanh Nhiên nhớ rằng King hình như không lợi hại bằng Sky. Dù sao thì, tuy người đó đã dẫn dắt cô vào nghề, nhưng khi anh ta dùng tài khoản phụ, cô vẫn may mắn hạ gục được anh ta trong một trận giao hữu.