Cố Dịch tò mò thò đầu ra, nhìn ấm trà gừng màu nâu đỏ đang nổi những sợi gừng, bỗng thấy hơi ngại ngùng.
Hình như mình đã làm phiền hai chị xinh đẹp này rồi.
Vưu Khanh Nhiên không để ý đến sự thay đổi trong biểu cảm của cậu nhóc, đặt khay lên chiếc bàn trà nhỏ trước ghế sofa, rồi rót một tách trà gừng nóng hổi, đưa cho Cố Dịch đang ngồi ngay ngắn trên ghế.
"Cảm ơn ạ."
Cố Dịch có chút lúng túng nhận lấy, hơi nóng từ thân cốc làm ấm đôi bàn tay hơi lạnh của cậu. Cậu nhẹ nhàng nhấp một ngụm, bỗng cảm thấy có chút kinh ngạc.
Nước trà mang vị cay của gừng, có thể đẩy lùi khí lạnh trong cơ thể, đường đỏ được thêm vào đã làm trung hòa vị cay nồng quá mức của gừng, làm cho nước trà trở nên dịu hơn. Nếu thưởng thức kỹ, còn có thể cảm nhận được hương thơm của hoa quế.
Vưu Khanh Nhiên tuy nấu ăn bình thường nhưng lại có tài pha trà ngon, đến cả Trác Linh Linh cũng phải tự thấy xấu hổ.
Cố Dịch thổi nguội trà, đợi đến nhiệt độ thích hợp rồi ngửa cổ uống cạn.
Vưu Khanh Nhiên nhìn những giọt mồ hôi li ti trên trán Cố Dịch, mỉm cười, dịu dàng giải thích: "Bên trong có cho thêm hoa quế ngâm đường mà Linh Linh làm năm ngoái, thơm lắm đó."
Trác Linh Linh cười nói: "Vốn định dùng để làm bánh bao hoa quế, con bé hư hỏng này lại toàn dùng để pha trà uống hết."
Cố Dịch nhìn không khí giữa hai người, bỗng có chút tò mò: "Hai chị... là chị em ruột ạ?"
Trác Linh Linh nghe vậy, đôi mày thanh tú khẽ nhướng lên, một tay cô ôm lấy Vưu Khanh Nhiên, véo má trắng nõn của cô, lại nói: "Con gái của chị, giống chị phải không."
Cố Dịch tỏ vẻ không tin: "Em không phải trẻ con, chị đừng lừa em."
"Cậu nói cho chị biết tại sao muốn xăm hình, chị sẽ nói cho cậu biết quan hệ của hai chúng tôi." Trác Linh Linh không còn vẻ lạnh lùng như trước, khi nói chuyện khóe miệng còn nở nụ cười.
Trác Linh Linh vốn mang vẻ đẹp lạnh lùng, thanh tú, nhưng khi nở nụ cười, cả người cô trở nên sinh động và rạng rỡ hẳn lên, tựa như đóa hoa trà mi đang khoe sắc thắm giữa ngoại ô.
Cố Dịch cụp mắt, lặng lẽ dời tầm mắt, khuôn mặt trắng nõn lại một lần nữa ửng hồng.
"Không nói thì thôi, em không muốn biết nữa." Có lẽ không khí giữa Vưu Khanh Nhiên và Trác Linh Linh đã lây sang Cố Dịch, lời nói của cậu rõ ràng nhiều hơn so với lúc mới vào.
Trác Linh Linh nghe vậy, lập tức lộ ra vẻ mặt của tư bản để dọa cậu: "Nhóc con này tính phòng bị cũng cao gớm nhỉ, không nói cũng được thôi. Trả tiền trà nước đi, giờ về được rồi đấy."
Cố Dịch dù sao vẫn còn nhỏ, nghe thấy lời này, khí thế liền giảm đi một nửa.
"Em nói là được chứ gì?" Cậu thiếu niên cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Thực ra cũng không có lý do gì, chỉ là muốn chống đối bố mẹ một lần."
"Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ luôn khen em là một đứa trẻ không khiến họ phải lo lắng, nhưng có lẽ vì quá không khiến họ lo lắng nên họ không thường quan tâm đến em, thường vì công việc quá bận mà quên mất em."
"Hôm nay là sinh nhật em, bố mẹ cũng quên mất."
"Từ nhỏ đến lớn, lời khen của họ dành cho em cũng chỉ có một câu "con ngoan"."
"Nhưng, em không muốn làm con ngoan nữa."
Giọng của Cố Dịch ngày càng nhỏ, nói đến cuối dường như còn có thêm vài phần tủi thân.
Cố Dịch cứ nghĩ hai cô gái chỉ hơn mình vài tuổi sẽ buồn bã. Nào ngờ, khi cậu ngẩng đầu lên, thì thấy hai người họ, mỗi người đang bưng một tách trà gừng, ánh mắt ánh lên vẻ thích thú khi nhìn cậu.