Khương Quân sắp bước ra cửa nghe vậy liền rùng mình, cảm thấy chỗ xăm trên lưng đau âm ỉ, anh ta quay đầu cười gượng, nói một tiếng: "Được."
Rồi biến mất.
Vưu Khanh Nhiên rút một tờ giấy ăn, thong thả lau vết nước bên môi.
"Điềm Điềm, ăn no chưa?" Trác Linh Linh ngồi phịch xuống bên cạnh Vưu Khanh Nhiên, ngón tay thon dài véo một cái lên má trắng nõn của Vưu Khanh Nhiên: "Chậc, cậu xem cậu kìa, gầy đến mức này, tới má cũng không dễ véo nữa rồi."
Trác Linh Linh nửa ghét bỏ nửa cưng chiều buông tay ra, lại hỏi: "Gần đây cậu có phải thức khuya quá không?"
Quầng thâm mắt đen kịt sắp đuổi kịp gấu trúc trong sở thú rồi.
Vưu Khanh Nhiên nhẹ nhàng "ừm" một tiếng, cơ thể lún vào chiếc ghế sofa mềm mại, rồi vui vẻ vươn vai.
Trác Linh Linh có chút đau lòng, nhưng vẫn trêu chọc: "May mà trường không xếp cho cậu tiết buổi sáng, không thì cậu làm sao dậy nổi. Để tớ xem, tháng này cậu tăng bao nhiêu fan, mà khiến cậu bận rộn đến khuya như vậy."
Vưu Khanh Nhiên nghe vậy, đôi mắt sắp nhắm lại mở to ra, đồng tử màu hạt dẻ dưới ánh sáng dường như nhuốm thêm vài phần long lanh, cô nghiêm túc nói: "Tớ bận rộn là vì đam mê, chứ không phải vì tăng fan đâu nhé."
Trong lúc nói chuyện, Trác Linh Linh đã mở phần mềm video trên điện thoại của mình. Cô bấm vào trang cá nhân của người duy nhất mà mình theo dõi, vô tình liếc qua số lượng fan của tài khoản đó.
Bảy trăm năm mươi tám, cũng được, còn hơn là không có ai.
Trác Linh Linh nhìn lại lần nữa.
Khoan đã, phía sau còn có một chữ "triệu"?
Bảy triệu năm trăm tám mươi nghìn?!
Trác Linh Linh không tin nổi, Điềm Điềm nhà cô lợi hại như vậy sao? Cô không nhìn lầm chứ!
Trác Linh Linh không tin, vuốt lên một cái, ảnh đại diện rất quen thuộc, một cô gái dễ thương mắt to tóc xoăn màu hạt dẻ phong cách chibi, phía sau là nền hồng phấn. Đây là ảnh đại diện cô vẽ cho Vưu Khanh Nhiên.
ID quen thuộc, cũng là do cô đặt.
Vậy nên, cô streamer nhỏ này đã thành công rồi sao!
"Điềm Điềm! Con gái! Sao con lại giỏi giang như vậy! Mẹ vui quá đi mất ha ha ha ha!" Trác Linh Linh ném điện thoại sang một bên, hôn một cái "chụt" lên má trắng nõn của Vưu Khanh Nhiên.
Tiếng cười của Trác Linh Linh quá lớn, Vưu Khanh Nhiên vội bịt tai lại, cố gắng dùng cách này để giảm bớt sự nhiễu loạn từ âm thanh ma quái của Trác Linh Linh.
"Keng coong!" Chuông báo ở cửa 7 Hours vang lên, Vưu Khanh Nhiên phản ứng cực nhanh, vội kéo Trác Linh Linh lại, bịt miệng cô.
Vưu Khanh Nhiên nghĩ, nếu để khách biết Trác Linh Linh ngớ ngẩn như vậy, sau này còn ai yên tâm đến xăm hình nữa không? Cô nhất định phải giúp Linh Linh duy trì hình tượng nghệ sĩ hoàn hảo!
Vưu Khanh Nhiên càng nghĩ càng thấy mình dịu dàng, chu đáo, thấu tình đạt lý, rồi bịt miệng Trác Linh Linh chặt hơn.
Lần đầu tiên Trác Linh Linh nhận ra Vưu Khanh Nhiên tuy tay chân mảnh khảnh nhưng sức tay cũng khá lớn.
"Bỏ—ra—cho—tớ..." Trác Linh Linh khó khăn nói ra câu này, Vưu Khanh Nhiên mới muộn màng buông tay.
Lúc này, vị khách đó đã bước vào. Người đến khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, tuy là con trai nhưng làn da lại trắng hơn cả hầu hết các cô gái, đường nét khuôn mặt góc cạnh, mày mắt tuấn tú, tuổi còn nhỏ đã lộ ra vài phần sắc sảo.
Chỉ có điều, nhìn mái tóc đen rũ xuống trán, mặc chiếc áo khoác đồng phục bị ướt quá nửa, chắc hẳn đã dầm mưa không ít.