Chương 16

Nam Thần, Streamer Nhà Anh Ngọt Quá Đi Thôi!

Kỳ Ngọc 19-04-2026 23:20:34

"Vậy anh cũng họ Cố." Vưu Khanh Nhiên nghĩ đến mình còn chưa biết tên anh, miệng bỗng thốt ra câu này. "Cô không nói tôi cũng quên, tôi quên tự giới thiệu." "Tôi tên Cố Giác." Cố Giác. Vưu Khanh Nhiên cảm thấy mình hình như đã nghe thấy cái tên này ở đâu đó. "Tôi là Vưu Khanh Nhiên." Cô gái xinh đẹp như búp bê ngước mắt cười, đôi mắt màu hạt dẻ ngấn nước được ánh đèn sáng rực chiếu vào, trông hệt như viên lưu ly chất lượng thượng hạng. Lúc này, Cố Dịch đứng bên cạnh mới phản ứng lại, chợt hiểu ra: "Anh, chị xinh đẹp này là hàng xóm mới của anh à?" Có lẽ ba chữ "chị xinh đẹp" đã làm Vưu Khanh Nhiên vui lòng, cô thoải mái đáp: "Đúng vậy." Vừa dứt lời, Trác Linh Linh ôm một thùng giấy lớn, mặt mày lấm lem xuất hiện ở đầu cầu thang. "Này, Cố Dịch, qua đây lấy đồ." Mái tóc của Trác Linh Linh hiếm khi có chút rối, Vưu Khanh Nhiên thấy cảnh này thì bật cười. Cố Giác cụp mắt. Nụ cười lần này của cô, có vẻ chân thật hơn nhiều. Cố Dịch thấy một thùng đồ lớn như vậy, nhất thời cũng có chút ngây người. Sau khi kịp phản ứng, cậu nhanh chóng chạy qua nhận lấy thùng giấy. "Cảm ơn ạ..." Cố Dịch nhỏ giọng nói, nhớ lại giọng điệu không khách khí của mình lúc mới vào tiệm, trong lòng Cố Dịch lại cảm thấy hơi xấu hổ. "Chuyện nhỏ thôi mà, không cần cảm ơn." Từ khi biết Trác Linh Linh đứa trẻ này thích THE YOUNG, thì thấy cậu thuận mắt hơn nhiều. Nhóc con đúng là có mắt nhìn. "Đi thôi Cố Dịch, anh đưa em về ăn cơm." Cố Giác đứng cách đó không xa, nhàn nhạt lên tiếng. "Vâng, đến ngay ạ." Ở 7 Hours nửa tiếng đồng hồ, tâm trạng tồi tệ của Cố Dịch cũng tan biến sạch sẽ, vẻ u ám và lạnh lùng giữa hai hàng lông mày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nụ cười tràn đầy ánh nắng và sức sống. Thiếu niên đều như thế giây trước còn vì chuyện khác mà u sầu, giây sau nhìn thấy thứ mình thích là có thể lập tức lấy lại nhiệt huyết, tràn đầy sức sống. "Chị Linh Linh, sau này em có thể đến 7 Hours chơi được không ạ?" Cố Dịch không nhịn được hỏi. "Rảnh thì có thể đến, nhưng không được trốn học." Trác Linh Linh vui vẻ đáp. "Vâng!" Nhận được câu trả lời, Cố Dịch ôm thùng giấy cùng Cố Giác rời đi. 7 Hours bỗng trở nên yên tĩnh, Trác Linh Linh nhìn Vưu Khanh Nhiên đứng ngẩn người tại chỗ liền bước tới. "Không ngờ phải không, vẫn còn có người nhớ đến THE YOUNG." Trác Linh Linh nhẹ giọng nói. "Ừm." "Điềm Điềm, cậu nói xem nếu có một ngày, bảo cậu quay lại THE YOUNG, cậu có còn bằng lòng không?" "Sẽ không có ngày đó đâu." "Đã sớm không thể quay lại được nữa rồi, Linh Linh." Giọng cô gái có chút cô đơn. Trác Linh Linh nhìn bầu trời dần tối bên ngoài cửa, nhẹ thở dài một hơi. Cô biết rằng cô ấy vẫn chưa thể thoát ra được. "Điềm Điềm." Trác Linh Linh dừng lại hai ba giây, nói: "Chuyện năm đó, không trách cậu. Dù là cái chết của bà, hay sự tan rã của ban nhạc, đều không phải lỗi của cậu." "Cậu nên thoát ra đi, Vưu Khanh Nhiên." Vưu Khanh Nhiên về đến nhà đã là tám giờ tối. Nhìn đống túi lớn túi nhỏ trong phòng khách, Vưu Khanh Nhiên thở dài một hơi. Tính sai rồi, lại bị con nhỏ Trác Linh Linh đó nhét cho một đống đồ ăn.