Cố Giác còn nhớ Trần Trạch lúc mới đến LK tuổi còn nhỏ, ngày nào cũng gọi điện khóc lóc với bố mẹ: "Tương ớt ở đây ngọt lắm! Con muốn về nhà!"
Thế là bố mẹ Trần gia thương con, hôm sau liền gửi qua mấy hũ ớt băm tự làm.
Cố Giác kéo dòng suy nghĩ về, thản nhiên nói: "Anh gọi ba phần cay, còn lại là tỏi và sốt 13 vị, các cậu tự chia đi."
"Đội trưởng tốt quá!" Trần Trạch và Giang Minh Hạo đồng thanh nói.
Thiếu niên đi phía sau nhìn Cố Giác, có chút rụt rè cảm ơn: "Cảm ơn đội trưởng, lại để anh tốn kém rồi."
Cố Giác cười nói: "Đừng khách sáo với anh, mau ăn đi, lát nữa Giang Minh Hạo với mấy đứa kia giành hết đấy."
"Vâng... vâng ạ." Thiếu niên có chút căng thẳng đáp, rồi cũng quay người đi đến bàn ăn.
Thi Vĩ Hoa thấy vậy, không khỏi thở dài: "Đứa nhỏ này đến được một tháng rồi mà vẫn có vẻ hơi rụt rè."
"Bình thường thôi."
"Chắc tại còn nhỏ tuổi, lại vừa mới lên đội một, có hơi không thoải mái." Cố Giác nhìn bóng lưng Hạ Chi Lẫm, đột nhiên nhớ đến người bạn trong ký ức.
"Thầy xem cậu ấy có giống thằng nhóc Dụ Hàn không."
"Cậu nói vậy, đúng là rất giống."
"Nếu thằng nhóc Dụ Hàn còn sống, chắc chắn không kém cậu là bao." Thi Vĩ Hoa nói, giọng có vài phần tiếc nuối.
"Thôi không nói nữa, đi, ăn cơm thôi." Thi Vĩ Hoa vỗ vai Cố Giác, đi về phía đám thiếu niên.
Cố Giác đứng tại chỗ, nhìn những giải thưởng lớn nhỏ đạt được trong mấy năm qua trên tường, bất giác chìm vào suy tư.
Ba năm rồi, căn cứ này dường như vẫn còn hình bóng của Dụ Hàn.
Nếu năm đó không xảy ra tai nạn, thằng nhóc đó bây giờ có lẽ cũng có thể tham gia giải vô địch toàn cầu rồi.
***
Bên kia, tại tiệm net Lam Không.
Trong phòng riêng nhỏ bên trái lối vào vang lên một tiếng hét kinh hãi: "Điềm Điềm, cứu cứu cứu cứu!!"
"Aiya, tớ bay màu rồi! Hu hu hu, sao tên này lại núp lùm ghê hơn cả tớ!" Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Nguyên lộ ra vẻ tức giận, cô quay sang ôm cánh tay Vưu Khanh Nhiên, bắt đầu mách lẻo.
"Điềm Điềm, cậu phải trả thù cho tớ." Lâm Nguyên căm phẫn chỉ vào vị trí cái hòm của mình, giọng điệu vô cùng phẫn nộ: "Nhìn đi, hắn ta vừa rồi nấp trong cái nhà nhỏ này, tớ vừa vào là bị hắn bắn gục."
"Sau đó cậu bị kết liễu luôn?" Vưu Khanh Nhiên nhìn cái hòm đang tỏa ra ánh sáng xanh lục ở phía xa, có chút buồn cười nói.
Lâm Nguyên nhìn Vưu Khanh Nhiên bật ống ngắm, tâm ngắm của khẩu M42 nhắm vào người đang nhặt đồ."Đúng vậy, quá đáng thật! Lại còn kết liễu tớ ngay lập tức, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả."
"Pằng!" Tiếng của Lâm Nguyên vừa dứt, Vưu Khanh Nhiên liền nổ súng.
Chiếc mũ ba của kẻ địch vỡ tan tành.
"Nguyên Nguyên, mũ ba của cậu vừa rồi bị vỡ à?" Vưu Khanh Nhiên thấy đối phương cảnh giác lùi lại, kiên nhẫn đổi sang súng trường M972 để tấn công.
"Đúng vậy." Lâm Nguyên còn định hỏi Vưu Khanh Nhiên làm sao biết thì đã thấy người trong nhà nhỏ sau khi hồi phục lại ló đầu ra.
Vưu Khanh Nhiên mắt không chớp, nhưng động tác trên tay vẫn không ngừng.
Khẩu súng trường bị Vưu Khanh Nhiên ghìm tâm hơi rung, nhưng 30 viên đạn vẫn găm hết vào người kẻ địch.