Chương 45

Nam Thần, Streamer Nhà Anh Ngọt Quá Đi Thôi!

Kỳ Ngọc 19-04-2026 23:20:33

"Không chỉ tìm Điềm Điềm mà còn nói những lời không nên nói. Hôm đó cảm xúc của cô ấy mất kiểm soát, đã uống rất nhiều thuốc ngủ." "Nếu không phải Trác Linh Linh đến kịp, ngày hôm đó cô ấy không chết cũng mất nửa cái mạng." Dung Tầm nói đến câu cuối, giọng điệu lạnh như băng. Anh ngừng lại, giọng điệu nghiêm túc: "Đại An, nếu cậu và Chu Mính không làm được thì đừng đến thành phố A nữa." Đại An im bặt. Anh ta đương nhiên biết chuyện này. Anh ta cũng biết đêm đó Chu Mính đã nói gì với cô. "Điềm Điềm bây giờ đổi tên rồi à?" Đại An biết mình không có tư cách nói gì, bèn chuyển chủ đề. "Không liên quan đến cậu." Dung Tầm uống cạn cà phê trong tách rồi nhẹ nhàng đặt xuống. "Không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước, tạm biệt." Nói xong, Dung Tầm đứng dậy, chuẩn bị rời đi. "Dung Tầm." "Chu Mính muốn gặp cậu." Đại An gọi anh lại, nói ra mục đích của chuyến đi này. "Không gặp." Dung Tầm không hề quay đầu lại mà rời khỏi quán cà phê. Đại An bị bỏ lại, nhìn theo bóng lưng của Dung Tầm, chìm vào suy tư. Tại nhà hàng tư gia họ Lệ, Lâm Nguyên đi giày cao gót, dẫn Vưu Khanh Nhiên vào phòng bao đã đặt trước. Nhân viên phục vụ đưa menu có bìa mạ vàng cho hai người rồi lùi lại một bước, đứng chờ bên cạnh. "Vịt bát bảo, hải sâm xào khô, canh Khấu Tam Ty*, giò heo Thảo Mộc Sagri, sườn xào chua ngọt và thịt kho tàu. Ừm, thêm một phần canh Yêm Đốc Tiên* nữa." (* Canh khấu tam ty là món canh ba loại sợi thái thành những sợi cực kỳ mỏng, đều tăm tắp như sợi chỉ. Sau đó, chúng được xếp tỉ mỉ vào bát, chan ngập nước dùng gà trong vắt rồi đem hấp. Khi ăn, bát canh được úp ngược ra một bát lớn khác, để lộ ra những sợi nguyên liệu được xếp ngay ngắn, đẹp như một tác phẩm nghệ thuật. ) (* Canh Yêm Đốc Tiên - Món canh được hầm liu riu từ thịt muối, thịt tươi và măng tươi. ) Lâm Nguyên nhớ rõ sở thích của Vưu Khanh Nhiên, toàn gọi những món cô thích ăn. "Nguyên Nguyên, hai chúng ta ăn hết không vậy?" Vưu Khanh Nhiên uống một ngụm trà đã rót sẵn, hương thơm lập tức lan tỏa khắp khoang miệng. Nếu không nhầm thì đây là trà hoa hồng. Trước kia ở hẻm Trích Hoa, hàng xóm thường tặng hoa hồng khô ăn được cho bà cụ Thường. Lần nào bà cũng vui vẻ pha một ấm trà nóng hổi rồi rót một tách đặt trước mặt Vưu Khanh Nhiên. Mỗi khi có đồ ăn ngon, đồ chơi vui, người đầu tiên bà nghĩ đến chính là cô. Nghĩ đến đây, ánh sáng trong mắt Vưu Khanh Nhiên có phần ảm đạm. "Vưu Điềm Điềm, nghĩ gì thế? Thử món canh Yêm Đốc Tiên này trước đi." Lâm Nguyên ân cần múc cho Vưu Khanh Nhiên một bát. Quán này đồ ăn ngon, lên món cũng rất nhanh. Hai người mới uống xong bát canh mà các món ăn đã được dọn lên gần hết. Vưu Khanh Nhiên nhìn bàn thức ăn thịnh soạn trước mắt, tâm trạng cũng vui vẻ lên vài phần. "Nguyên Nguyên." Vưu Khanh Nhiên đột nhiên gọi Lâm Nguyên. Lâm Nguyên ngẩng đầu, cười với cô một nụ cười rạng rỡ, đẹp đến mức không gì tả xiết. "Sinh nhật vui vẻ nhé!" Vưu Khanh Nhiên nhẹ giọng, đôi mắt màu hạt dẻ long lanh ngấn nước. Cô nghĩ một lát rồi nói thêm: "Không chỉ hôm nay mà ngày nào cũng phải vui vẻ."