Giữ vững quan điểm này, Vưu Khanh Nhiên vòng đến tòa nhà nơi số ba và số bốn đang ẩn nấp.
Trạng thái của cả hai rất tệ. Bị kẻ địch trên núi bắn cho không còn mũ giáp, lại thiếu vật phẩm hồi máu, thanh máu của họ trông vô cùng thảm hại.
Đường Túng đi bên cạnh Vưu Khanh Nhiên rất biết điều, cậu thấy tình trạng của hai người liền chủ động lấy ra hai hộp cứu thương đưa cho họ, vô cùng hào phóng.
Hai cô gái nhỏ vô cùng cảm kích, lí nhí cảm ơn rồi co ro trong góc băng bó.
Còn Vưu Khanh Nhiên thì dựa vào cửa sổ, nấp sau góc tường để quan sát đội địch trên ngọn núi phía xa.
Vị trí của đối phương có địa thế cao, phía trước lại có vật che chắn. Có lẽ biết tình trạng của hai người đồng đội này không tốt nên chúng vẫn luôn canh chừng ở đây.
Bọn họ quyết tâm phải lấy bằng được mạng của số ba và số bốn.
Vưu Khanh Nhiên trước nay chưa bao giờ ngậm bồ hòn làm ngọt, nên cô cũng không để đồng đội của mình phải chịu ấm ức.
Một giây, hai giây... ba mươi giây trôi qua, người ở phía đối diện thấy hai người kia không còn ló đầu ra nữa, nhất thời có chút nghi ngờ.
Không đúng, rõ ràng không thấy họ chạy đi đâu cả.
Có lẽ không tin, người trên núi lại thò đầu ra quan sát kỹ hơn.
Vưu Khanh Nhiên chính là chờ đợi thời cơ này.
Cô giơ súng lên, xuất hiện trong tầm mắt của kẻ địch và với tốc độ nhanh như chớp nhắm vào đầu hắn.
"Pằng, pằng, pằng." Vưu Khanh Nhiên bắn đến phát thứ ba, người đó cuối cùng cũng phản ứng lại và rụt đầu về.
Mk14 là một khẩu súng trường thiện xạ, tuy sát thương mỗi phát không bằng những khẩu súng bắn tỉa nạp đạn từng viên, nhưng nếu bắn liên tục kịp thời, sát thương cũng rất đáng gờm.
Ba phát đạn tuy không hạ gục được đối phương nhưng cũng khiến hắn ta chỉ còn lại một vạch máu.
Sự thật chứng minh Vưu Khanh Nhiên đoán không sai.
Người vừa thò đầu ra trên núi chỉ còn lại một tí máu, thêm một phát nữa là hắn sẽ bị hạ gục.
Hắn thầm tự trách mấy giây, ngay sau đó đồng đội bên cạnh lên tiếng: "Anh ơi, thanh máu của anh sao lại chỉ còn một chút xíu vậy, có phải sắp chết rồi không?"
Giọng của cậu đồng đội này mềm mại, non nớt, chính là cậu bé mà Vưu Khanh Nhiên đã gặp trước đó.
"Châu Châu, đừng có trù anh." Thời Lạc dùng một bộ cứu thương, giọng điệu không hài lòng nói.
"Anh ơi, em không có trù anh..." Thời Châu nghiêm túc nói: "Có phải vì vừa rồi anh bắt nạt hai chị kia nên mới bị đánh không ạ?"
Thời Lạc hỏi lại: "Sao em biết là chị, lỡ người ta là chú thì sao?"
"Chắc chắn là chị, tóc của các chị ấy đều tết hai bím, màu sắc còn rất đẹp nữa!" Thời Châu nhớ lại chị gái tốt bụng đã tha cho mình trước đó.
Nhân vật game của chị ấy cũng tết tóc hai bím!
Thời Lạc nghe vậy, không nhịn được cười: "Nhóc con nhà em biết cũng nhiều ghê. Đợi đấy, xử lý xong hai người này, anh dẫn em đi ngủ."
"Vâng ạ!" Thời Châu giọng non nớt đáp.
Thời Lạc uống xong thuốc giảm đau, thấy trạng thái đã hồi phục gần hết, bèn cầm khẩu súng bắn tỉa có sức sát thương cao trong tay, định đánh nhanh thắng nhanh.
Không ngờ, đối phương hoàn toàn không cho hắn cơ hội đó.