Chương 47

Nam Thần, Streamer Nhà Anh Ngọt Quá Đi Thôi!

Kỳ Ngọc 19-04-2026 23:20:33

Căn cứ LK. "Đội trưởng, sao hôm nay anh đến sớm thế, bình thường không phải hai giờ mới tới sao?" Giang Minh Hạo vừa xuống lầu đã thấy người đàn ông ngồi trên sofa từ lâu. Cố Giác ngước mắt, lướt nhẹ ánh nhìn qua Giang Minh Hạo, đáp: "Gọi mọi người dậy ăn cơm đi. Anh vừa gọi đồ ăn ngoài rồi." Giang Minh Hạo cười hì hì: "Hôm nay đội trưởng định khao bọn em à?" Cố Giác nhướng mày: "Hôm qua trận giao hữu mấy cậu đánh như thế mà còn muốn tôi khao nữa à?" "Đó chỉ là trận giao hữu thôi mà. Bọn em lơ là một chút thôi ấy mà." Nhắc đến chuyện này, Giang Minh Hạo ngại ngùng gãi đầu. "Lần sau còn lơ là nữa thì tập luyện thêm đến bốn giờ sáng." Cố Giác cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay, nói: "Mau đi gọi họ dậy đi, đồ ăn sắp giao tới rồi." Đội trưởng của chiến đội LK và chiến đội TYP có mối quan hệ khá tốt, mỗi tháng đều tổ chức một trận giao hữu cho các thành viên của cả hai đội. Tối hôm qua tuy Cố Giác không xem, nhưng vẫn nắm được tình hình chung. Hai đội thi nhau "nhường nhịn", cuối cùng TYP may mắn chiến thắng. Mấy đứa nhóc coi như một ván giải trí, lại làm cho huấn luyện viên hai đội tức muốn chết. Đến nỗi mười hai giờ đêm, Thi Vĩ Hoa vẫn còn nhắn tin cho anh để kể lể chuyện này. Cố Giác vừa nghĩ đến đây thì Thi Vĩ Hoa vừa hay đẩy cửa bước vào. "Yo, huấn luyện viên, vừa đi tập thể dục về à." Cố Giác chào hỏi. Sắc mặt Thi Vĩ Hoa sa sầm: "Tập thể dục gì chứ, cũng không nhìn xem mấy giờ rồi." Cố Giác cười khẽ, nói: "Đi tìm huấn luyện viên của TYP để bàn cách dạy dỗ đám nhóc này à?" Thi Vĩ Hoa lườm anh một cái, nói: "Cậu còn dám nói nữa! Gần đây mấy thằng nhóc trời đánh này suốt ngày chểnh mảng, chẳng ra dáng gì cả." "Nghe nói cậu mới chuyển nhà? Định khi nào bắt đầu huấn luyện?" Thi Vĩ Hoa nói xong, cúi đầu nhìn tay trái của anh: "Tay cậu đỡ chưa?" Cố Giác nhướng mày: "Nghe thầy nói kìa, nửa năm rồi. Dù có gãy xương thì cũng phải lành lại rồi chứ." "Nếu không có gì bất ngờ thì tháng tư tôi sẽ quay lại." Thi Vĩ Hoa thở dài: "Được." Nửa năm trước, Cố Giác bị chấn thương ở tay, lỡ mất giải vô địch toàn cầu. Khoảng thời gian đó không khí ở LK rất nặng nề, không ai dám nhắc đến chuyện này trước mặt Cố Giác. Mặc dù bản thân anh lại tỏ ra chẳng hề bận tâm. Thi Vĩ Hoa vừa định nói thêm gì đó thì đám thiếu niên vừa tỉnh ngủ đã lần lượt chạy từ trên lầu xuống. Đúng lúc này, chuông cửa vang lên. "Chào anh, đồ ăn của anh tới rồi ạ." Một giọng nói sang sảng vang lên từ cửa. Cố Giác vừa định đứng dậy mở cửa thì Giang Minh Hạo đã nhanh nhảu nói: "Đội trưởng, anh ngồi đi, để em! Để em!" Nói xong, cậu chàng đi dép lê chạy ra lấy đồ ăn. Anh chàng giao hàng mặc áo xanh đưa đồ ăn vào tay Giang Minh Hạo rồi vội vã chạy đến chiếc xe máy điện của mình, chuẩn bị đi giao đơn tiếp theo. "Oa, tôm hùm đất!! Còn có vị cay nữa!!" Trần Trạch ghé lại xem, trong mắt lập tức lóe lên một tia sáng. Trần Trạch đến từ tỉnh H, không cay không vui. Từ khi đến thành phố A, ngày nào cậu cũng than phiền không được ăn món nào có vị cay.