Chương 30

Nam Thần, Streamer Nhà Anh Ngọt Quá Đi Thôi!

Kỳ Ngọc 19-04-2026 23:20:34

"Bên cậu có mời thêm ai không? Nếu không thì tôi bắt đầu đây." "Bắt đầu đi, bên tôi không có ai." "OK. Đại lão, chúng ta chơi bản đồ sa mạc được không? Bản đồ hòn đảo nhiều sương mù quá." "Được." Vưu Khanh Nhiên khá ít khi chơi bản đồ sa mạc, nghe Đường Túng đề nghị như vậy, cô cũng có chút hứng thú. Bản đồ sa mạc khá lớn, Đường Túng vốn định kéo Vưu Khanh Nhiên nhảy đến một nơi hẻo lánh để nhặt đồ, nhưng cuối cùng đồng đội ngẫu nhiên lại chọn bay thẳng đến Pecado. Pecado có nhiều tòa nhà san sát, tài nguyên phong phú, và cũng là khu vực giao tranh khốc liệt nhất trên bản đồ sa mạc. Đường Túng vừa thấy một vùng trời đầy dù là đã hơi sợ, nhưng nghĩ đến có Vưu Khanh Nhiên bên cạnh, lòng cậu lại vững tâm hơn vài phần. Vưu Khanh Nhiên không quen thuộc với bản đồ sa mạc nên chọn đáp xuống một tòa nhà nhỏ ở rìa ngoài cùng. Vừa vào cửa đã nhặt được một khẩu Uzi và một khẩu súng trường thiện xạ Mini-14. Vưu Khanh Nhiên nhặt súng, thầm nghĩ trận này vận may không tồi. Tòa nhà nhỏ có ba tầng, Vưu Khanh Nhiên lục soát một lượt, lại tìm được năm cuộn băng gạc và hai lọ thuốc giảm đau. Vưu Khanh Nhiên lắc đầu, nhanh chóng nhảy xuống tầng dưới. Bỗng nhiên, một tiếng bước chân khoan thai truyền đến, tiếng bước chân từ xa lại gần, rồi dừng lại ở ngay bên ngoài bức tường. Vưu Khanh Nhiên vốn có đôi tai rất thính, đối phương tuy đã dừng lại nhưng cô vẫn xác định được vị trí của hắn. Phía trước vừa hay có một vật cản, Vưu Khanh Nhiên suy nghĩ một chút rồi ném quả lựu đạn choáng vừa nhặt được về phía góc tường nơi người đó đang đứng. Lựu đạn choáng không gây sát thương, khi nổ sẽ phát ra âm thanh ngắn và chói tai, đồng thời có thể làm mù kẻ địch trong thời gian ngắn. Vưu Khanh Nhiên lợi dụng điểm này, nhanh chóng trèo qua tường đến bên cạnh kẻ địch. Cô đấm hắn hai phát. Đúng vậy, chính là dùng tay không. Đầu trận đấu trang bị còn thiếu thốn, Vưu Khanh Nhiên cũng không có cách nào khác, chỉ đành bắt nạt người ta lúc mắt mù tai điếc, đấm thêm vài cái cho bõ tức. "Huhu, chị đừng đánh em nữa được không ạ, em đưa hết đồ cho chị." Chưa bị đấm được mấy cái, đối phương đã tủi thân bật mic toàn kênh đầu hàng. Giọng nói non nớt, nghe có vẻ còn nhỏ tuổi, chắc là một cậu nhóc. Vưu Khanh Nhiên nổi hứng trêu chọc, lại đấm hắn thêm một cái. "Huhu... đừng đấm nữa mà, em sắp chết rồi huhuhu." Giọng cậu bé đầy tủi thân, nghe như sắp khóc đến nơi. Cậu ta vừa vứt đồ ra, vừa rên rỉ. "Không đấm nữa, em gọi một tiếng chị, chị sẽ tha cho em." Vưu Khanh Nhiên khẽ cười, đưa ra một yêu cầu có chút xấu xa. "Huhu... chị ơi, chị tha cho em đi ạ." Giọng cậu bé càng thêm uất ức. Vưu Khanh Nhiên đại phát từ bi, cười nói: "Được rồi, em đi đi. Chị không đánh em nữa đâu, nhặt lại đồ của mình đi, chị không cần." "Cảm ơn chị, chị đúng là người tốt." Có thể bay đến Pecado, chắc là có người dẫn theo. Vưu Khanh Nhiên nhìn bóng dáng lóng ngóng đó khuất khỏi tầm mắt mình, lúc này mới thu lại ánh nhìn, chuẩn bị đi tìm đồng đội. Đường Túng chắc là có số con rệp bẩm sinh, vừa đáp đất đã rơi thẳng vào giữa một ổ địch.