Sở Hoài nói xong, lại không thấy người đàn ông bên cạnh có phản ứng gì.
"Anh Giác, anh nói xem thiếu gia nhà họ Dung đó cứ chuyên tâm làm ban nhạc của cậu ta không được à. Cứ nhất thiết phải chen chân vào giới thể thao điện tử làm gì. Đã vậy thì thôi đi, đằng này lại còn gia nhập đội đối thủ của anh nữa chứ." Sở Hoài thao thao bất tuyệt kể lại chuyện cũ, không hề nhận ra áp suất xung quanh đang ngày càng giảm xuống.
Sở Hoài tiếp tục nói: "Tôi nhớ lúc nhỏ quan hệ của hai người không phải rất tốt sao? Sao lớn lên lại thành ra thế này."
Cố Giác nghe vậy cười nhẹ: "Tôi và cậu ta quan hệ tốt khi nào?"
Anh tuy cười, nhưng Sở Hoài lại cảm thấy có chút lạnh sống lưng. Đây là khuyết điểm của Cố Giác, trong lòng có uất ức chưa bao giờ nói ra, chỉ cười.
Anh cười khiến cho người ta đến lạnh sống lưng, toàn thân phát lạnh mới chịu.
"Sau này đừng nhắc đến Dung Tầm với tôi nữa. Tôi và cậu ta không thân." Cố Giác nói xong thì dời mắt đi.
"Keng coong." Điện thoại của Sở Hoài vang lên một tiếng, anh ta liếc nhìn, bảo Cố Giác cho anh ta lấy điện thoại.
"Bây giờ là mười giờ phải không? Anh Giác cho tôi lấy điện thoại đi! Nhanh lên!" Giọng Sở Hoài có chút gấp gáp, dường như có chuyện gì đó cấp bách.
Cố Giác: "Cầu xin tôi đi."
Sở Hoài: "... Xin anh đó."
Năm phút sau, Cố Giác nhìn màn hình điện thoại chìm vào suy tư.
Vừa rồi Sở Hoài nhận điện thoại, sau đó gửi một tin nhắn, đã lập tức "tặng" mười chiếc Carnival.
Thì ra Sở Hoài vừa rồi vội vàng hạ mình cầu xin mình, chỉ để xem livestream.
Tặng xong Carnival, điện thoại lại bị nhét vào lòng Cố Giác.
Cố Giác nhìn ID "Chỉ cần Điềm Điềm không cần vòng bo", ánh mắt nhìn Sở Hoài đều trở nên khác thường.
"Anh Giác đừng nhìn tôi như vậy, sống trên đời không thể có chút sở thích sao? Anh xem nè, kỹ thuật của streamer này thật sự không tệ, hơn nữa giọng nói cực kỳ hay, vừa nghe đã biết là một cô gái xinh đẹp."
Cố Giác cúi đầu, vừa hay thấy nữ streamer có giọng nói ngọt ngào này một mình diệt một đội bốn người.
Biết quan sát chi tiết, kỹ thuật cũng không tệ, nhưng lúc công nhà có chút hấp tấp, vừa lên đã mất nửa thanh máu, chỉ cần một chút sơ suất, streamer này sẽ thành hòm rồi.
"Bình thường." Cố Giác nhàn nhạt nói.
Sở Hoài mặt đầy phẫn nộ: "Đồ trai thẳng không có mắt nhìn, trả điện thoại cho tôi!"
"Cậu mới không có mắt nhìn, tập trung lái xe đi. Tôi xem giúp cậu." Cố Giác miệng nói bình thường, nhưng không hề có ý định trả lại điện thoại.
Sở Hoài tức giận, tốc độ lái xe tăng liền 20km/h.
Mấy giây sau, trong điện thoại truyền đến tiếng la hét, Cố Giác nghe thấy tiếng la hét này, bỗng cảm thấy có chút quen tai.
Ngay từ đầu Sở Hoài đã thấy giọng nói này quen quen, mãi đến khi đồng đội đó cất tiếng lần nữa, cậu ta mới chợt nhớ ra đây là ai.
"Không phải trùng hợp đến vậy chứ, đây không phải Đường Túng sao? Còn số hai với số bốn kia, chẳng phải Ninh Viễn và cô tiểu thư họ Bạch yếu đuối đó sao?"
Sở Hoài vừa dứt lời, liền nghe thấy giọng nói từ trong điện thoại truyền ra.
"Cậu muốn khẩu UKM này hay khẩu súng trường thiện xạ này?"