Vưu Khanh Nhiên đầu óc quay cuồng, hoàn toàn không nhớ mình đã đóng cửa và quay vào nhà bằng cách nào.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô tỉ mỉ vớt hết rau mùi trong bát hoành thánh ra rồi mới từ từ thưởng thức. Vỏ bánh mềm dai, nhân thịt đậm đà, nước dùng ngọt thanh, vô cùng vừa miệng.
Vưu Khanh Nhiên ăn một hơi hết sạch, ngay cả nước dùng cũng không chừa lại giọt nào.
Nhìn chiếc hộp rỗng trước mặt, cô mới sực tỉnh.
Bát hoành thánh này là do Cố Giác mua.
Cố Giác là đội trưởng Sky của đội tuyển LK.
Nói cách khác, hàng xóm của cô chính là "nam thần giới Esport" mà bạn bè vẫn hay ca tụng, người được mệnh danh là đỉnh cao nhan sắc của làng thể thao điện tử?
Mà phải công nhận, anh ấy trông đẹp trai hơn Dung Tầm thật.
Vưu Khanh Nhiên dọn dẹp xong xuôi, liền gửi một tin nhắn cho ông anh Vưu Đình Nhiên đang công tác ở nước ngoài.
[Anh ơi, sao anh lại kể chuyện em làm streamer cho bạn anh nghe thế?]
[Anh cho em xin WeChat của anh ấy với, lúc nãy em quên hỏi. ]
Vì Sky là bạn thân của anh trai, lại còn là hàng xóm của mình, cô phải tranh thủ cơ hội này để học hỏi từ anh ấy, phấn đấu trở thành một nữ streamer kỹ năng siêu hạng để fan được nở mày nở mặt!
Gửi tin nhắn xong, Vưu Khanh Nhiên ném điện thoại sang một bên rồi vào phòng ngủ thay đồ chuẩn bị đến trường.
Hôm nay là sinh nhật cô bạn thân Lâm Nguyên, dù thế nào cô cũng phải về trường thăm cậu ấy một chuyến. Nghĩ đến sở thích đi bar vào ngày sinh nhật của Lâm Nguyên, Vưu Khanh Nhiên do dự một lúc rồi quyết định chọn bộ đồ trưởng thành nhất trong tủ quần áo. Đó là chiếc váy đen nhỏ kinh điển mà Lâm Nguyên đã tặng cô vào sinh nhật năm ngoái.
Lâm Nguyên là người bạn thân nhất của Vưu Khanh Nhiên từ khi vào đại học, nhưng tính cách và sở thích của cả hai lại khác nhau một trời một vực.
Lâm Nguyên là một người hướng ngoại, thích những nơi náo nhiệt, quanh năm giữ mái tóc xoăn sóng quyến rũ, chân đi giày cao gót, bạn trai thì mỗi tháng thay một người.
Vưu Khanh Nhiên lại thích yên tĩnh, thỉnh thoảng hơi "tưng tửng" nhưng phần lớn thời gian đều mang dáng vẻ ngoan ngoãn, đáng yêu.
Ấy vậy mà hai con người như thế lại trở thành bạn thân của nhau trong kỳ quân sự đại học.
Bên này Vưu Khanh Nhiên vừa thay váy xong, bên kia điện thoại của Lâm Nguyên đã gọi tới.
"Vưu Điềm Điềm, mấy giờ rồi mà còn chưa lết xác đến trường gặp bổn tiểu thư hả?" Giọng Lâm Nguyên oang oang từ đầu dây bên kia truyền đến.
Vưu Khanh Nhiên soi mình trong gương, mím nhẹ môi để làm nhạt bớt màu son có phần rực rỡ.
"Đến ngay đây, Lâm đại tiểu thư. Cậu mới sáng ra đã uống nhầm thuốc nổ à?" Vưu Khanh Nhiên trêu lại.
"Bổn tiểu thư nhớ cậu rồi, mau qua đây. Nhớ trang điểm một chút, đừng có suốt ngày ăn mặc như học sinh cấp ba nữa," Lâm Nguyên đưa ra lý do hùng hồn.
"Rồi rồi rồi, hai mươi phút nữa có mặt." Vưu Khanh Nhiên sửa lại mái tóc xoăn dài của mình, sau đó chọn một đôi bông tai nhỏ nhắn tinh xảo để đeo lên.
Lâm Nguyên lúc này mới hài lòng cúp máy.
Thành phố A gần đây thời tiết mưa nắng thất thường. Vưu Khanh Nhiên kéo rèm cửa, nhìn trời nắng chói chang bên ngoài rồi quay vào phòng bôi kem chống nắng. Đến khi mọi thứ đã sẵn sàng, cô mới hài lòng gật đầu, cầm điện thoại và túi xách ra khỏi cửa.