"Có."
Lâm Nguyên chưa kịp mở miệng, một giọng nói lạnh lùng đã vang lên từ phía sau.
Vưu Khanh Nhiên thấy lạnh sống lưng.
Lâm Nguyên cũng thấy lạnh sống lưng.
Giọng nói này không phải của ai khác, chính là Thời Nam mà Vưu Khanh Nhiên vừa nhắc đến.
Vưu Khanh Nhiên quay đầu lại, một người đàn ông với khí chất lạnh lùng thoát tục đang đứng sau lưng họ.
Đây không phải bạn trai cũ của Lâm Nguyên thì còn là ai.
Người đàn ông cụp hàng mi dài, nhẹ giọng nói: "Nguyên Nguyên, sinh nhật vui vẻ."
"Theo anh về nhà được không?"
Vưu Khanh Nhiên lặng lẽ nhích sang một bên, chuẩn bị hóng chuyện.
Lâm Nguyên tao nhã đứng dậy, mắt phượng long lanh, quay đầu nhẹ giọng đáp: "Không được."
"Thời thiếu gia đến đại học A trải nghiệm cuộc sống sinh viên à? Vậy anh cứ ngồi tự nhiên, chúng tôi đi trước đây."
"Lời chúc của anh tôi nhận rồi. Tạm biệt."
Nói xong, Lâm Nguyên nháy mắt với Vưu Khanh Nhiên.
Vưu Khanh Nhiên phản ứng cực nhanh, xách túi đi sát theo cô.
"Lâm Nguyên!" Thời Nam trầm giọng gọi tên cô.
"Nguyên Nguyên, anh sai rồi. Em đừng phớt lờ anh nữa được không?"
Lâm Nguyên cười rạng rỡ, nói từng chữ: "Không được đâu, anh làm tôi không vui rồi."
Sắc mặt Thời Nam trắng bệch, nhất thời không nói nên lời, đành bất lực nhìn hai người đi lướt qua mình.
Dù có chậm hiểu đến mấy trong chuyện tình cảm, Vưu Khanh Nhiên cũng nhận ra có điều không ổn. Nghe lời Lâm Nguyên vừa nói, xem ra giữa hai người vẫn còn khúc mắc.
Mãi đến khi ra khỏi tiệm sách, Vưu Khanh Nhiên mới mở miệng hỏi: "Cậu với Thời Nam sao thế? Anh ta làm gì khiến cậu không vui à?"
Lâm Nguyên xua tay: "Chẳng có chuyện gì to tát đâu."
"Vưu Điềm Điềm cậu còn nhỏ, chuyện tình cảm tốt nhất là nên ít dính vào."
Vưu Khanh Nhiên không phục: "Không cần tự mình trải nghiệm, tớ đọc tiểu thuyết ngôn tình nhiều cũng biết mà."
"Hơn nữa trước đây trông cậu có vẻ rất thích Thời Nam."
Lâm Nguyên cười nói: "Thôi được, vậy kể cho cậu nghe."
"Tớ đúng là rất thích anh ta. Nhưng lúc yêu tớ, Thời Nam vẫn dây dưa không dứt với cô bạn thanh mai trúc mã kia."
"Thanh mai trúc mã?" Vưu Khanh Nhiên ngơ ngác.
"Cô bé ngốc, cậu về nhà họ Vưu lâu như vậy mà không biết nhà ai thân với nhà họ Thời à?"
Vưu Khanh Nhiên lắc đầu: "Tớ đã hai năm không về nhà rồi, chỉ còn liên lạc với anh trai thôi."
Lâm Nguyên nhìn Vưu Khanh Nhiên bằng ánh mắt thương cảm rồi đưa tay véo má cô: "Suýt quên mất, cậu đã độc lập kinh tế hai năm rồi. Bé ngoan, một mình cố gắng vất vả lắm, để chị đây đưa cậu về nhà họ Lâm."
"Bố mẹ tớ quý cậu lắm, cứ đòi nhận cậu làm con gái thứ hai của nhà họ Lâm đấy." Lâm Nguyên ra vẻ của một tay chơi nhà giàu, khẽ nâng cằm Vưu Khanh Nhiên, điệu bộ phong lưu hết cỡ.
Lời cô ấy nói không phải là giả. Vưu Khanh Nhiên miệng ngọt, dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, trắng trẻo như chiếc bánh mochi, vừa dẻo vừa mềm, rất được lòng người lớn. Lâm Nguyên chỉ đưa Vưu Khanh Nhiên về nhà chơi vài lần mà mẹ Lâm đã vô cùng quý mến cô bạn này của con gái. Mỗi dịp lễ tết đều hỏi Vưu Khanh Nhiên có rảnh đến nhà họ Lâm ăn cơm không, trời lạnh còn chuẩn bị quần áo mới bảo Lâm Nguyên mang cho cô.