Chương 49: Nàng Đã Nhìn Thấy Huynh Trong Giấc Mơ

Hải Đường Say Xuân

Cẩm Nhất 23-11-2025 23:03:44

Tin tức này đến đột ngột khiến Đường Ninh mất ngủ đến nửa đêm. Khi cuối cùng nàng cũng thiếp đi thì dường như nàng đã trở lại những ngày tăm tối trong quá khứ. Trong sân trước của nhà họ Tống đang tổ chức hỉ yến, khách khứa đông đảo, tiếng cười nói vang vọng. Sân viện phế tích vốn luôn có người canh gác đột nhiên trống vắng, chỉ còn một bà tử vừa mắng mỏ vừa mở cửa bước vào, ăn bữa cơm như thường lệ và chửi rủa vì vì cái đồ tàn phế này mà bà ta không thể dự tiệc cưới. Bà ta oán trách vì không nhận được tiền mừng, mắng nàng sao không chết đi, khi tức giận còn đá nàng hai cái. Nhưng không hiểu sao thức ăn hôm đó khiến bà ta bị đau bụng, sau một trận xú uế thì mặt bà tử tái mét vội vàng rời đi, thậm chí không kịp khóa chặt cửa. Đường Ninh trốn thoát. Đáng tiếc là nàng đã gãy một chân nên không thể rời khỏi nhà họ Tống. Nàng bị kéo lê trở lại sân viện phế tích, chân tàn phế bị nghiền nát thêm lần nữa, cả chân lành lặn kia cũng bị gãy vụn từng khúc. Khi gió đêm gào thét, nàng bị đè xuống đất, một dải lụa trắng siết chặt cổ họng, cảm giác tuyệt vọng ngạt thở lan tỏa, bên tai vang vọng giọng nói lạnh lẽo: "Không nên ra ngoài." "Xử lý sạch sẽ, đừng làm hỏng chuyện vui của phu nhân và Lang Quân." "Đây là cô nương trong phủ..." "Gì mà cô nương chứ, chẳng qua chỉ là một kẻ tàn phế xấu xí đáng thương, vốn có thể sống thêm vài ngày, nhưng ai bảo nàng ta quấy rầy người không nên quấy rầy chứ." Lời nói âm độc vang lên bên tai, cổ họng như bị siết đứt. Trong đầu Đường Ninh dần choáng váng, tầm nhìn cũng dần mờ đi, nàng biết là mình sắp chết. Khi cơn đau trên người biến mất, âm thanh bên tai cũng càng lúc càng xa. Khoảnh khắc ngừng thở, dường như nàng nghe thấy tiếng ồn ào từ bên ngoài, như có người phá cửa vào, rồi một bóng dáng bước đến dưới ánh trăng. "Tiểu Hải Đường..." Hít— Tống Đường Ninh đột ngột tỉnh dậy từ giấc mơ, ngồi bật dậy trên giường, mồ hôi lạnh đầy đầu. "Cô nương?" Hoa Vu ở ngoài nghe thấy động tĩnh vội vàng đứng dậy từ ghế nhỏ, nhanh chóng bước vào. Màn che bên giường được kéo lên, căn phòng tối om được chiếu sáng bởi ngọn nến trong tay Hoa Vu: "Cô nương sao vậy, gặp ác mộng à?" Đường Ninh thở hổn hển, khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn ôm chặt chăn ngồi trên giường, trong đầu vẫn vang vọng giọng nói như ngọc vỡ băng tan, lại mang theo chút giận dữ gọi "Tiểu Hải Đường". Trong phút chốc nàng không phân biệt được đó là do ban ngày suy nghĩ nhiều hay thực sự có hình ảnh đó trước khi nàng chết. Nàng thực sự đã nhìn thấy huynh trong giấc mơ... "Cô nương?" Hoa Vu lo lắng: "Người mơ thấy gì vậy, sắc mặt khó coi quá?" Tống Đường Ninh thì thầm: "Ta mơ thấy ta chết, huynh giết người..." "Phì phì phì!" Hoa Vu lập tức tái mặt: "Giấc mơ đều ngược lại, cô nương sẽ sống lâu trăm tuổi." Nàng ấy dùng khăn tay lau mồ hôi lạnh trên trán Đường Ninh, không biết là đang an ủi cô nương hay tự an ủi bản thân: "Cô nương sẽ không sao đâu, chỉ là mơ thôi, đừng sợ." Đường Ninh ôm chăn có chút thất thần. Thấy nàng bất an, Hoa Vu vội vàng đặt đèn dầu xuống rồi bước đến bên cạnh, đổ chút nước nóng từ lò đồng bốn chân gần giường đưa đến trước mặt Đường Ninh, đợi nàng uống xong mới nhẹ nhàng nói: "Mới giờ Mão, trời còn sớm, cô nương có muốn ngủ thêm chút nữa không, nô tỳ sẽ ở bên cạnh." Đường Ninh lắc đầu, giấc mơ vừa rồi khá đáng sợ, sau khi tỉnh dậy nàng đã hoàn toàn không còn buồn ngủ, ở trong căn phòng tối om này càng khiến nàng cảm thấy ngột ngạt. "Đi lấy xiêm y qua đây, ta muốn ra ngoài đi dạo." Bên ngoài trời chưa sáng, xung quanh vẫn tối đen. Đường Ninh dẫn Hoa Vu chậm rãi đi dạo trong sân, rồi để nàng ấy đỡ mình qua hành lang, xuyên qua hậu viện mà trực tiếp đến tường viện của phủ Đốc Chủ. Đường phủ và Tiêu phủ sát vách nhau, tuy mỗi phủ có cổng riêng nhưng giữa hai phủ chung một bức tường ngăn cách. Bức tường cao ấy hoàn toàn ngăn cách hai phủ, rõ ràng không nhìn thấy bóng dáng nhà đối diện, nhưng khi Tống Đường Ninh đứng dưới tường, nỗi sợ hãi trong giấc mơ và sự hoảng loạn trước khi chết dần dần tan biến, trái tim đập mạnh cũng từ từ bình ổn. "Cô nương, chúng ta đến đây làm gì, ở đây chẳng có gì cả?" Đường Ninh ngẩng đầu: "Ta muốn nhìn xem..." Nhìn xem gì? Hoa Vu có chút nghi ngờ nhìn xung quanh, ở đây có gì đáng xem đâu? Nàng ấy nhìn theo ánh mắt của Đường Ninh liền rơi vào bức tường cao trước mặt, đột nhiên hiểu ra: "Cô nương muốn gặp Đốc Chủ sao?" Đường Ninh khẽ "ừ", nhưng ngay sau đó lại lắc đầu. Nàng chỉ cảm thấy mình có chút mê muội, tương lai của kiếp trước trong mơ chưa thực sự xuất hiện mà nàng đã bình an trở về từ núi? Cũng đã gần như cắt đứt quan hệ với nhà họ Tống, nàn sẽ không rơi vào hoàn cảnh như kiếp trước nữa, mọi chuyện đã hoàn toàn khác biệt so với những gì nàng từng biết. Dù gặp Tiêu Yếm thì sao, sao nàng có thể hỏi hắn cảnh trong mơ là thật hay giả, hay có thể hỏi hắn có phải người lạnh lùng gọi nàng là "Tiểu Hải Đường" khi nàng hấp hối sao? "Thôi, là ta mơ hồ..." Đường Ninh khẽ thở dài, định bảo Hoa Vu dìu nàng trở về, nhưng đột nhiên nghe thấy một giọng nói từ trên đầu vọng xuống. "Muốn gặp Bổn Đốc, sao không qua." Trái tim Đường Ninh đột nhiên nhảy lên, ngỡ ngàng ngước lên, thấy trên bức tường cao không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bóng người. Mây tan trăng lộ, trong màn đêm dày đặc hiện ra một thân áo trắng dài, eo thon gọn và săn chắc, ánh trăng chiếu qua thân hình hắn, in bóng dài trên tường. "H... huynh?" Đường Ninh kinh ngạc nhìn người đứng trên đó, có chút bối rối: "Sao huynh ở đây?" "Tập võ." "Sớm thế á?" Đường Ninh không khỏi nhìn lên bầu trời, trời còn tối đen mà đã dậy tập võ rồi sao? Tiêu Yếm đứng trên cao cúi đầu nhìn nàng: "Tập võ đương nhiên phải chăm chỉ không ngừng, nếu không khó mà tiến bộ. Còn muội nữa, đã muốn gặp Bổn Đốc sao không đi cửa chính." Nghe vậy, Đường Ninh lập tức lúng túng, nàng cũng không nghĩ rằng lời nói vô tình với Hoa Vu vừa rồi lại bị Tiêu Yếm nghe thấy, hơn nữa sáng sớm đến đứng dưới tường phủ Đốc Chủ thì cảm giác cứ kỳ kỳ. "Ta..." Nàng há miệng định nói, vẻ mặt ngượng ngùng, muốn nói mình không thực sự muốn gặp hắn, nhưng lại cảm thấy giải thích như vậy càng kỳ lạ, khuôn mặt nhỏ dần căng thẳng, đồng thời càng thêm xấu hổ đến đỏ bừng mặt. Chưa kịp nghĩ xem nên giải thích với Tiêu Yếm thế nào thì nàng đã nghe hắn nói. "Nếu dậy rồi thì qua đây dùng bữa sáng đi." "Hả?" Đường Ninh vẫn còn đang ngơ ngác thì đã thấy Tiêu Yếm nhảy xuống, chưa kịp phản ứng đã ôm nhẹ nàng một cái rồi nhảy qua tường, tiện tay còn kéo cả Hoa Vu qua. Sau khi hạ cánh, Tiêu Yếm lập tức buông tay lùi ra, giữ khoảng cách. "Đi thôi."... Khi Đường Ninh được Tiêu Yếm dẫn vào phòng ăn, sắc mặt vẫn còn mơ màng. Người trong phủ Đốc Chủ thấy chủ tử mới đi một vòng ra sau viện trở về mà bên cạnh có thêm một tiểu cô nương cũng không quá ngạc nhiên, chỉ có Thương Lãng tiến lên một cách quen thuộc. "Bếp đã chuẩn bị bữa sáng, Tống tiểu cô nương muốn ăn gì?" "Ta ăn theo huynh là được." "Vậy thì người không theo được đâu." Thương Lãng cười nói. Nghe vậy, Đường Ninh thắc mắc nhìn. Tiêu Yếm liếc Thương Lãng một cái: "Đi bảo nhà bếp nấu chút cháo thịt, thêm chút món phụ và bánh dầu." Thương Lãng lĩnh mệnh lui xuống, Đường Ninh càng thắc mắc lời vừa rồi của hắn ta. Mãi đến khi thấy người hầu bưng lên một bữa sáng đầy màu đỏ rực, nàng mới hiểu ý nghĩa câu "không theo được" của Thương Lãng. "Huynh, sáng sớm đã ăn cay như vậy sao?" Nàng biết Tiêu Yếm thích ăn cay, hôm đó hai người ăn lẩu thịt cừu, hắn đã tự pha nước chấm đỏ rực, nhưng không ngờ bữa sáng cũng như vậy. Thương Lãng ở bên cạnh thấy vẻ mặt kinh ngạc của nàng liền cười nói: "Đây không phải canh cay bình thường, năm xưa Đốc Chủ bị lạnh trong người, kinh mạch tắc nghẽn, sau này dù đã được dưỡng ấm nhưng thường xuyên ăn cay có lợi cho sức khỏe. Chỉ là Tần nương tử nói ăn cay nhiều dễ hại dạ dày, nên đã điều chế loại canh bốn vị này cho Đốc Chủ, trông cay nhưng thực chất là thuốc bổ." Thấy Đường Ninh chớp mắt, Tiêu Yếm giải thích: "Ban ngày ta phải vào cung trực, ít cơ hội dùng bữa, canh thuốc này hai ngày phải uống một lần, không phải ngày nào cũng vậy, hôm nay chỉ là muội tình cờ gặp thôi." Khi hắn đưa bát canh đến gần, Đường Ninh mới ngửi thấy mùi thuốc đậm đặc. Thấy Tiêu Yếm bình thản uống ngay, nàng nhíu mày hỏi: "Huynh, sao thân thể huynh lại bị lạnh, có nghiêm trọng không?" "Chuyện rất lâu rồi, giờ đã không sao nữa." "Ồ." Thấy hắn chỉ nói qua loa như không muốn đề cập, Đường Ninh cũng biết điều không hỏi thêm, chỉ cầm bánh dầu trong tay lên ăn một cách lơ đãng. Sau khi tỉnh dậy từ giấc mơ, nhiều việc vẫn còn đọng lại trong lòng, vốn dĩ đi một vòng sau viện đã tạm quên, nhưng khi gặp Tiêu Yếm thì nàng lại nhớ ra. Đường Ninh ngậm bánh dầu trong miệng, có chút thất thần. "Có tâm sự sao?" Thấy nàng ngẩng đầu vẻ mờ mịt, Tiêu Yếm dùng đũa công gắp một ít đồ vào bát nàng. "Bếp trưởng trong phủ luôn tự hào về tài nghệ nấu nướng vô song, nếu để ông ấy thấy muội ăn bánh dầu ông ấy làm mà trông khó nuốt như vậy thì ông ấy sẽ tự sát bằng dao đấy." Đường Ninh vội nuốt bánh dầu trong miệng xuống. "Khi ăn đừng nghĩ ngợi, cẩn thận bị nghẹn." Tiêu Yếm nghiêng khuôn mặt lạnh lùng, lúc nói chuyện không nhìn nàng nhưng tay vẫn ung dung múc bát cháo đặt trước mặt nàng, rồi đặt thìa vào bát, thái độ ung dung không hề toát ra vẻ sắc bén khiến người ta cảm thấy an tâm. Đường Ninh cầm bánh dầu, cuối cùng không nhịn được nói ra: "Huynh, ta có thể hỏi huynh một câu không?" "Nói." "Nếu trên núi huynh không gặp ta, có người cầm long văn bội giả danh ta tìm đến huynh thì huynh có phát hiện ra không?" "Sao lại hỏi cái này?" Tiêu Yếm thoáng ngạc nhiên, nhưng vẫn trả lời: "Đồ vật này tuy là di vật của dưỡng mẫu, nhưng không phải ai mang nó cũng có thể giả danh người quen của dưỡng mẫu được. Dù Bổn Đốc có phút chốc nhận nhầm và che chở một hai, nhưng giả chính là giả, sao có thể không phát hiện được." Dù nói với Tống Đường Ninh rằng vì long văn bội này mà hắn nhận nàng làm nghĩa muội, nhưng thực tế phần lớn là vì nàng chính là đứa trẻ năm xưa. Hai người họ đã có mối liên kết từ trước, nếu ngọc bội này rơi vào tay người khác, dù có bị lừa dối trong phút chốc thì hắn cũng không ngu đến mức mãi mãi nhận nhầm. Thấy tiểu cô nương đối diện cụp hàng mi dày không biết đang nghĩ gì, Tiêu Yếm nói: "Chuyện của nhà họ Tống khiến muội bất an sao?" Đường Ninh mím môi: "Đêm qua thứ nữ của Tống Đàm đến gặp ta." Chuyện này Tiêu Yếm biết. Đường phủ và Tiêu phủ chỉ cách một bức tường, cổng phủ cũng cùng một ngõ. Hơn nữa hầu hết người bên kia đều từ phủ Đốc Chủ đưa qua, động tĩnh bên kia đương nhiên không thể giấu được hắn. Đêm qua khi thứ nữ nhà họ Tống đến, Tiêu Yếm đã biết, nhưng hắn không can thiệp, cũng không nghĩ đến việc làm chủ mọi chuyện cho Tống Đường Ninh. Hơn nữa chuyện Hàng Lệ đánh gãy chân Tống Đàm hắn cũng biết, nhưng đã giao người cho Tống Đường Ninh thì thưởng phạt đều do nàng quyết định. Thấy Tiêu Yếm chỉ im lặng nhìn nàng mà không nói gì, Đường Ninh do dự một chút rồi nói: "Tam muội muội không giống những người khác trong nhà họ Tống, nếu nhà họ Tống bị hủy thì nàng ấy..." Nàng chắc chắn sẽ không tha cho Tống Đàm, nhưng nếu những gì nàng đoán là đúng thì Tống Như có ơn với nàng. Tống Như nữ nhi nhà họ Tống, nếu nhà họ Tống xảy ra chuyện thì nàng ấy cũng không thoát được. "Ta biết tam muội muội vô tội, đêm qua nàng ấy đến tìm ta cũng là vì còn nhớ đến tình tỷ muội. Nàng ấy khác với những người nhà họ Tống, nhưng nếu để ta vì nàng ấy mà bỏ qua cho nhà họ Tống thì ta không làm được." Nói xong, nàng không nhịn được nhìn Tiêu Yếm hỏi: "Huynh, ta có phải quá tàn nhẫn không?" "Nếu muội tàn nhẫn thì đã không lo lắng cho nàng ấy." "Nhưng..." Đường Ninh do dự. Tiêu Yếm hiểu được nút thắt trong lòng nàng, ánh mắt dịu dàng, chậm rãi mở lời. "Tống Như là thứ nữ trong nhà họ Tống, nhưng trong nhà họ Tống không có địa vị, đừng nói phụ thân ruột của nàng ấy chẳng quan tâm, ngay cả huynh trưởng luôn miệng đạo đức của muội nhưng đối xử với thứ muội này còn không bằng một ngoại thất vào phủ chưa đầy nửa năm." "Tống Như đối với nhà họ Tống là nỗi nhục, đối với Tống Đàm càng là vết nhơ muốn xóa bỏ, hoàn cảnh của nàng ấy trong nhà họ Tống thậm chí còn tệ hơn muội." "Nhà họ Tống yên ổn thì nàng ấy chưa chắc đã tốt, nhưng nhà họ Tống sụp đổ thì nàng ấy cũng chưa chắc sẽ không tốt." Chuyện trong kinh thành, chỉ cần hắn muốn điều tra thì không có gì có thể giấu được. Trước đó khi hắn sai người đến nhà họ Tống điều tra chuyện của Đường Ninh, người được cử đi đã lật tung nhà họ Tống, tất nhiên không thiếu thứ nữ không mấy tồn tại này. Tiêu Yếm ngước mắt nhìn Đường Ninh: "Hẳn là muội biết rõ nguyên nhân Hàng Lệ đả thương Tống Thâm đêm qua, thứ muội của muội trông yếu đuối nhút nhát nhưng bản chất chưa chắc đã như vậy." "Yếu đuối là lớp vỏ bảo vệ mà nàng ấy đã rèn luyện qua nhiều năm khổ cực, chỉ có như vậy thì nàng ấy mới có thể sống sót. Nhưng nếu có cơ hội thì nàng ấy có thể còn táo bạo hơn ai hết." Đường Ninh nghe Tiêu Yếm nói, chợt nhớ đến kiếp trước Tống Như lén chỉ đường cho Hoa Vu, nhớ đến việc nàng ấy âm thầm "tiếp tế" nàng suốt thời gian dài. Thậm chí đến ngày Tống Thư Lan xuất giá, bà tử đột nhiên bị đau bụng, cơ hội thoát thân như phép màu rơi vào nàng, điều đó không thể xảy ra với bất kỳ một thứ nữ nhút nhát nào. Tống Đường Ninh vốn đang lo lắng đột nhiên cảm thấy bình yên: "Ta hiểu rồi, cảm ơn huynh." Tiêu Yếm nhìn nàng nói: "Người của Thành Vương phái đến An Châu sắp trở về, muộn nhất là nửa tháng nữa sẽ đến kinh thành." Đường Ninh ngẩn người: "Vậy di mẫu..." "Người mà Thành Vương phi cũng đã đến trấn Túc Vân, với năng lực và tốc độ của người đó thì có lẽ sẽ về kinh thành cùng lúc với người của phủ Thành Vương." Tiêu Yếm nói xong nhìn nàng: "Hiện tại hoàn cảnh của nhà họ Tống rất không tốt, Tống Cẩm Tu muốn quay lại triều đình, nhà họ Tống muốn khôi phục danh tiếng thì chỉ có thể động não với muội. Hơn nữa nhà họ Lục chịu thiệt lớn dưới tay ta, có thể sẽ mượn chuyện nhà họ Tống dùng muội để tính toán ta." Người trong các thế gia xưa nay vô sỉ, thủ đoạn đê hèn không thiếu, bản thân hắn không sợ gì, chỉ sợ Tống Đường Ninh bị tính kế. Sắc mặt Đường Ninh căng thẳng: "Ta sẽ cẩn thận." Tuyệt đối không được kéo chân huynh! Tiêu Yếm thấy tiểu cô nương ở phía đối diện không còn vẻ u sầu bất an như trước, ngược lại chiến ý dâng cao, mắt sáng rực, khóe miệng hắn khẽ cong, gõ nhẹ ngón tay lên bàn. "Vậy bây giờ có thể dùng bữa chưa?" "Có thể rồi!" Đường Ninh vội nhét bánh dầu vào miệng khiến hai má phồng lên, mắt tròn xoe. Tiêu Yếm bật cười: "Ăn từ từ thôi." -