Chương 47: Tam Thúc Là Tam Thúc, A Như Là A Như

Hải Đường Say Xuân

Cẩm Nhất 23-11-2025 23:01:41

Tống Như chỉ cảm thấy mình như rơi vào một giấc mơ đẹp, từng miếng bánh ngọt cứ thế được nuốt xuống bụng, cái dạ dày đang đói đến phát hoảng của nàng ấy dần trở nên no nê. Tống Đường Ninh biết rằng nàng ấy luôn ăn ít nên cũng không dám cho nàng ấy ăn quá nhiều. Khi hai đĩa điểm tâm nhỏ đã hết, lại thấy trà trên bếp nhỏ bắt đầu sôi lên, nàng múc một ít trà vào cốc và đặt trước mặt Tống Nhụ: "Điểm tâm khô quá, uống chút trà cho nhuận họng đi." "Cảm ơn nhị tỷ tỷ." Gò má Tống Như hiện lên một chút đỏ ửng mỏng manh, khiến nàng ấy trông không còn quá nhợt nhạt. Nàng ấy ôm lấy tách trà, lén nhìn nhị tỷ tỷ đối diện. Dù khuôn mặt nhị tỷ tỷ vẫn đang bôi thuốc, trang phục cũng không rực rỡ như ngày thường nhưng không hiểu sao nàng ấy lại cảm thấy thân thiết với nhị tỷ tỷ hơn so với hình ảnh người tỷ tỷ cười đùa tự do mà nàng ấy từng nhìn qua khe tường. "Nhị tỷ tỷ, gương mặt của tỷ..." "Mặt ta không sao đâu, dùng thuốc rồi một thời gian sẽ khỏi." Nghe vậy, Tống Như ngoan ngoãn đáp lại một tiếng. Đường Ninh nhìn nàng ấy hỏi: "Trong phủ bây giờ thế nào rồi?" Tống Như do dự một chút rồi nói khẽ: "Hôm trước sau khi tổ mẫu bị thương trở về thì liên tục sốt cao. Hôm qua vốn đã đỡ hơn một chút, nhưng vì chuyện huynh trưởng bị giáng chức mà đại bá mẫu đã lớn tiếng trong phủ. Cuối cùng tổ mẫu cũng biết Hoàng thượng đã tước mất phong hiệu của bà nên đêm đó bệnh tình lại tái phát." Nàng ấy có vẻ lo lắng rằng Đường Ninh sẽ trách nàng ấy vô dụng nên khuôn mặt cầm ly trà trở nên ngượng ngùng. "Ta không thể đến chỗ tổ mẫu, cha cũng không cho phép ta đi hầu hạ nên ta cũng không biết rõ tình trạng hiện tại của tổ mẫu ra sao. Ta chỉ nhìn từ xa thấy sân viện bên đó rất hỗn loạn, có vài thái y tới, đại bá phụ đập vỡ ly trong phòng, còn mắng đại bá mẫu đến phát khóc." Nàng ấy không dám hỏi thăm thêm gì nữa. Nghe vậy, Đường Ninh không tỏ ra ngạc nhiên khi người của Thái Y Viện đến nhà họ Tống. Dù sao việc Tiêu Yếm không cho phép ai chữa trị cho nhà họ Tống đã gây xôn xao triều đình. Hắn chỉ muốn lấy một cánh tay của Tống lão phu nhân, những thứ khác không quan trọng. Người của Thái Y Viện đều là kẻ tinh ranh, biết rằng chuyện này đã được đưa ra trước mặt Hoàng thượng nên sẽ không dám công khai làm khó nhà họ Tống. "Nhị tỷ tỷ..." Tống Như thấy nàng đang suy nghĩ thì do dự hỏi: "Tỷ còn định về không?" Đường Ninh ngước lên nhìn nàng ấy: "Sao muội lại hỏi vậy?" "Ta..." Môi nàng ấy run run: "Ta thấy huynh đã đến viện của tỷ." Đường Ninh nhíu chặt mày: "Chuyện xảy ra lúc nào?" Tống Như hạ giọng: "Là tối hôm qua, ta không ngủ được nên muốn đi dạo tiêu thực, rồi gặp huynh và đại tỷ tỷ." "Huynh uống khá nhiều rượu, say khướt gọi tên tỷ. Sau đó không biết đại tỷ tỷ đã nói gì mà khiến huynh nổi giận và cãi nhau với tỷ ấy. Ta sợ họ gặp chuyện nên đã theo dõi một lúc, sau đó liền thấy họ vào sân viện của tỷ." Đường Ninh nhìn dáng vẻ gầy gò của Tống Như, không tin rằng nàng ấy lại dậy giữa đêm khuya chỉ để đi dạo tiêu thực. Chín phần mười là Tống Như lại bị cắt giảm khẩu phần ăn nên phải dậy tìm đồ ăn, rồi tình cờ gặp Tống Cẩn Tu bọn họ. Nhưng Tống Cẩn Tu và Tống Thư Lan đến Thế An Uyển của nàng để làm gì? Rõ ràng Tống Như không hay nói xấu người khác, tính cách cũng rất nhút nhát. Nàng ấy có vẻ sợ Đường Ninh sẽ hỏi thêm nên sau khi nói xong liền đặt ly trà trở lại bàn. "Nhị tỷ tỷ, ta cũng ra ngoài lâu rồi, ta phải về đây." "Để ta sai người đưa muội về..." "Không cần đâu." Tống Như vội vàng từ chối, thấy Đường Ninh nhíu mày liền vội giải thích: "Ta là lén ra ngoài, chỉ muốn xem nhị tỷ tỷ có ổn không. Trong phủ bây giờ rất hỗn loạn, nếu để họ biết ta đến ngõ Tích Vân thì nhị tỷ tỷ sẽ gặp rắc rối." "Ta tự về được, nhị tỷ tỷ hãy dưỡng thương cho tốt..." Nói xong nàng ấy ngừng một chút rồi nói: "Cảm ơn nhị tỷ tỷ vì điểm tâm." Giọng tiểu cô nương nói nhỏ như muỗi kêu, không chú ý kỹ thì thậm chí không nghe rõ lời cảm ơn cuối cùng. Tống Đường Ninh chỉ cảm thấy tiểu cô nương này quá nhút nhát. Ban đầu nàng định sai người đưa tiểu cô nương về, nhưng Tống Như kiên quyết từ chối, cuối cùng Đường Ninh đành để tiểu cô nương rời đi. Hoa Vu tiễn người về xong thì sắc mặt có chút kỳ lạ: "Cô nương, tam cô nương vậy mà đi một mình, bên cạnh không có lấy một người hầu." Dù sao nhà họ Tống cũng là phủ Quốc Công, dù là các công tử hay cô nương thì đều có đầy đủ người hầu. Ví dụ như Tống Đường Ninh, ban đầu nàng cũng có hai nô tỳ, nhưng vì bán chủ cầu vinh với Tống Thư Lan mà bị nàng đuổi đi, tuy nhiên ít nhất thì vẫn còn Hoa Vu. Thế mà Tống Như lại không có lấy một người hầu bên cạnh. Tống Đường Ninh nhíu mày: "Có sai người đi theo không?" "Nô tỳ đã báo với Hàng hộ vệ rồi, hắn ta sẽ sai người đưa tam cô nương về, cô nương yên tâm." Hoa Vu đỡ Đường Ninh về hậu viện. Khi giúp nàng thay áo ngoài liền không kiềm được hỏi: "Cô nương, người nghĩ tam cô nương đến đây làm gì? Bình thường chúng ta chẳng có qua lại gì với nàng ấy, khi cô nương ở trong phủ cũng chưa từng thấy nàng ấy ghé thăm, cả năm trời cũng không nói được hai câu." Sân viện của tam phòng cách nhị phòng khá xa, cộng thêm việc Tống Như ít khi đến sân viện của người khá nên Hoa Vu chỉ thoáng nhìn thấy Tống Như một lần vào dịp Trung Thu năm ngoái. Nàng ấy vừa rửa sạch thuốc trên mặt Đường Ninh rồi bôi thuốc mới, vừa nói: "Liệu Tam cô nương có phải đến để do thám tin tức cho phủ không?" "Chắc là không phải." Trên mặt hơi đau nhức, Đường Ninh hít một hơi nói: "Có lẽ nàng ấy nghe được tin đồn bên ngoài, tưởng rằng ta thổ huyết ngất đi nên đến thăm ta." Động tác của Hoa Vu rất cẩn thận, nhưng nét mặt đầy nghi ngờ: "Tam cô nương thật sự tốt như vậy sao?" Sau khi bôi thuốc xong, đợi cảm giác đau nhức được thay thế bởi cảm giác mát lạnh, Hoa Vu kiểm tra kỹ lưỡng không sót chỗ nào rồi mới bưng chậu nước đến, vắt khăn lau mặt giúp Đường Ninh, miệng vẫn lẩm bẩm. "Đại cô nương là do tam gia mang về, nếu không thì trong phủ cũng không loạn như vậy. Tam cô nương không giúp tam gia là may rồi, còn cố ý đến thăm cô nương làm gì?" Hiện tại phu nhân đã mất phong hiệu nhất phẩm, chỉ còn lại tước vị thấp nhất là Nhũ Nhân, bất kỳ mệnh phụ nào trong kinh thành đều có thể cao hơn bà ta một bậc. Còn đại công tử thì càng thảm, nói là bị gửi về Hàn Lâm Viện tu thân dưỡng tính nhưng Hoàng thượng không cho hắn ta bất kỳ chức vụ nào. Hàn Lâm Viện vốn là nơi được Hoàng thượng ưu ái, nhưng đại công tử không có chỗ đứng, đến Hàn Lâm Viện thì không có việc gì làm, bị người ta chế giễu; không đến thì bị coi là bất mãn với Hoàng thượng, đi hay không đều bị nhục. Tiêu Đốc chủ vì cô nương nhà mình mà hủy hoại tiền đồ của đại công tử, bên nhà họ Tống bây giờ chắc chắn hận cô nương đến tận xương tủy. Nghe vậy, Tống Đường Ninh lại nói: "Tam thúc là tam thúc, A Như là A Như, hơn nữa nàng ấy không chỉ đến để thăm ta." "Hả?" Hoa Vu ngơ ngác. Tống Đường Ninh mím môi, kiếp trước nàng từng sống chung với Tống Như một thời gian, cũng hiểu tính cách của nàng ấy. Tống Như nhút nhát, yếu đuối, sợ hãi mọi thứ, nàng ấy chưa bao giờ dám trái ý tam thúc bọn họ, nhưng nàng ấy thật sự lương thiện. Ví dụ như khi biết nàng bị hại bởi Tống Cẩn Tu bọn họ, nàng ấy không dám thả nàng ra nhưng lại lén lút mang thức ăn đến cho nàng để nàng có thể sống sót. Hôm nay nàng ấy đến đây chắc hẳn cũng đã nhìn thấy gì đó, không dám nói thẳng với nàng, nhưng lại sợ nàng không biết. Tống Cẩn Tu và Tống Thư Lan nửa đêm vào sân viện của nàng chắc chắn không làm gì tốt, hoặc có thể trong lúc say rượu tranh cãi đã nói ra những lời không hay. Tống Như không dám nói với nàng, nhưng lại sợ nàng gặp chuyện nên chỉ có thể nhắc nhở nàng một cách úp mở. -