Chương 41: Nếu Chàng Lừa Ta Thì Ta Cũng Không Cần Chàng Nữa.
Hải Đường Say Xuân
Cẩm Nhất23-11-2025 22:56:09
"Vương phi đã trở về rồi sao?"
Khi Thành Vương phi trở về vương phủ thì vừa đúng lúc gặp được Tống Hồng vừa rời đi không lâu. Thành Vương nghe thấy tiếng người hầu hành lễ ở bên ngoài, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Vương phi, trong lòng ông ta chợt giật mình.
Bà đã trở về từ khi nào?
Thanh Vương phi dẫn theo Tưởng ma ma vào hỏi: "Trong phủ có khách đến sao?"
"Sao vậy, gặp rồi à?"
Thành Vương đứng dậy đi tới đỡ Thành Vương phi vào phòng, trong lời nói không hề giấu diếm mà còn chủ động nhắc đến Tống Hồng.
"Không phải là Tống Hồng nhà họ Tống đến quấy rầy, nói rằng Đường Ninh khiến Tiêu Yếm đánh gãy tay của Tống lão phu nhân, còn ngăn cản Thái y viện và các đại phu ở kinh thành không cho qua xem bệnh. Ông ta nói là lão phu nhân bị thương nặng, cầu xin ta ra mặt đến Thái y viện một chuyến giúp ông ta."
"Việc này sao ta có thể đồng ý chứ, thế là ông ta cứ quấn lấy ta không ngừng, ta khó khăn lắm mới tiễn được người đi đấy. Nàng gặp ông ta rồi à? Ông ta có làm khó nàng không?"
Thành Vương phi nhìn Thành Vương đang mang vẻ đầy lo lắng nhìn mình, bà chỉ cảm thấy lạnh buốt trong lòng.
Bà chỉ thuận miệng hỏi một câu, thậm chí chưa hề nhắc đến Tống Hồng, nhưng Thành Vương lại chủ động khai báo. Nếu không phải bà đã sớm biết Tống Hồng đến phủ vì việc gì thì có lẽ bà sẽ rất cảm kích sự thành thật của Thừa Vương, tin tưởng hoàn toàn những lời ông ta nói.
Thành Vương phi kìm nén lại cảm giác muốn chất vấn, chỉ giả vờ tức giận: "Ông ta còn mặt mũi đến tìm chàng sao? Bà già nhà họ Tống kia đánh Đường Ninh đến mức suýt nữa thì hủy dung, đến giờ Đường Ninh vẫn còn hôn mê bất tỉnh, ta còn chưa tính sổ với bọn họ mà ồn ta còn mặt mũi đến quấy rối chàng à?"
"Lúc nãy ta chỉ thấy xe ngựa rời đi nhưng không nhìn thấy người, không ngờ lại là những kẻ đê tiện ở nhà họ Tống. Ta sẽ không bỏ qua cho bọn họ..."
Thành Vương phi tức giận xoay người định bước ra ngoài thì bị Thành Vương vội vàng giữ lại.
Bà quay đầu đánh "bốp" một cái lên cánh tay của Thành Vương rồi hỏi: "Chàng cản ta làm gì? Chẳng lẽ chàng cũng đứng về phía đám người nhà họ Tống khốn kiếp kia à?"
"Nàng nói linh tinh gì vậy, sao ta có thể đứng về phía họ chứ? Chỉ là người đã đi xa rồi, giờ nàng đuổi theo chẳng lẽ muốn gây chuyện với ông ta giữa phố phường sao?"
Thành Vương cam chịu kéo Thành Vương phi ngồi xuống bên cạnh: "Tính khí nóng nảy của nàng vẫn luôn dễ nổi giận như vậy. Đường Ninh là đứa trẻ mà nàng yêu thương nhất, sao ta có thể để con bé chịu thiệt thòi được. Khi Tống Hồng tìm đến, ta đã lập tức từ chối, nếu không thì sao ông ta có thể dây dưa với ta đến nửa ngày trời được."
"Từ chối thế nào, đáng lẽ chàng nên tát thẳng vào mặt ông ta mới đúng!"
"Nguyệt nương..." Thành Vương cười khổ: "Đó là trung thư thị lang chứ đâu phải dân thường. Hơn nữa người bị thương ở nhà họ Tống cũng là trưởng bối của Đường Ninh."
"Hiện tại Tống lão phu nhân bị gãy tay, người cũng đang sốt cao không tỉnh, nếu không qua khỏi thì e rằng mạng sống cũng khó bảo toàn. Nếu ta còn đổ thêm dầu vào lửa thì người khác biết sẽ nói gì về ta? Còn Đường Ninh, người ngoài cũng sẽ nói con bé tàn nhẫn vô tình."
Nam nhân trung niên nhưng vẫn giữ được vẻ phong độ tuấn tú, dưới vẻ mặt vô cùng bất lực, Thành Vương kéo tay Thành Vương phi, dịu dàng nhỏ nhẹ nói.
"Ta đối xử với nàng thế nào, chẳng lẽ nàng không biết sao? Sao ta có thể thiên vị người ngoài được chứ?"
Thành Vương phi ngước mắt lên nhìn ông ta, thấy ông ta chân thành tha thiết, cả khuôn mặt lẫn ánh mắt đều là sự dịu dàng quen thuộc, nhưng trong lòng bà lại càng lúc càng lạnh hơn.
Ông ta vẫn đang lừa dối bà!
Mắt Thành Vương phi đỏ hoe: "Ta biết chàng thiên vị ta, nhưng nhà họ Tống quá đáng quá mức. Chàng không biết Đường Ninh bị đánh thành ra sao đây, bà già độc ác đó nhằm vào khuôn mặt của con bé mà đánh. Từ nhỏ ta đã lớn lên cùng tỷ tỷ, tỷ tỷ chỉ để lại đứa nữ nhi này thôi. Nếu con bé có mệnh hệ gì thì ta biết ăn nói thế nào với tỷ tỷ đây."
"Ta biết nàng và tỷ tỷ của nàng có tình cảm tốt, đương nhiên phải yêu thương Đường Ninh. Ta cũng rất đau lòng cho con bé, đừng khóc nữa."
Thành Vương ôm Thành Vương phi an ủi.
Thành Vương phi tựa vào vai ông ta hỏi: "Vương gia, người chàng phái đến An Châu đã truyền tin về chưa? Có điều tra ra chuyện của Tống Thư Lan hay không?"
Thành Vương khựng lại một chút rồi lại tiếp tục vuốt nhẹ lưng bà, trả lời: "Làm gì có nhanh như vậy, từ An Châu đến kinh thành cũng mất mấy ngày đường, đến nơi rồi còn phải tìm cách điều tra, đủ thứ việc lặt vặt. Dù có ra sức thúc ngựa thì vừa đi vừa về nhanh nhất cũng mất hơn nửa tháng. Nhưng ta nghĩ việc này chắc là do nàng nghĩ nhiều rồi."
"Nhà họ Tống có điên đâu, sao họ có thể dùng một nữ tử không rõ lai lịch để làm rối loạn huyết thống của phủ Quốc công chứ? Hơn nữa vẻ ngoài của nữ tử đó trông cũng có vài phần giống người nhà họ Tống."
"Đường Ninh đang tức giận với người nhà họ Tống nên mới suy nghĩ lung tung, vậy mà nàng cũng để mặc con bé quậy phá. Mặc dù ta đã đồng ý cho người đi điều tra nhưng việc này không thể làm lớn, nếu không điều tra không ra gì mà để người ngoài biết Đường Ninh can thiệp vào chuyện của trưởng bối trong phủ thì không biết họ sẽ bàn tán gì về con bé nữa."
Tay Thành Vương phi lạnh toát, trái tim rơi xuống đáy vực, ngay cả chút hy vọng cuối cùng cũng không còn.
Cảm nhận người trong lòng im lặng, Thành Vương dịu dàng nói: "Sao vậy, không vui à?"
Ông ta hôn nhẹ lên trán Thành Vương phi.
"Ta không trách nàng, chỉ là dù sao Đường Ninh cũng là nữ nhi nhà họ Tống, nếu làm căng quá thì cuối cùng người chịu thiệt vẫn là con bé. Dù ta và nàng có thể bảo vệ con bé nhưng suy cho cùng thì chúng ta cũng không phải phụ mẫu của con bé."
"Chuyện ở An Châu ta sẽ thúc giục họ điều tra nhanh hơn, nhưng nàng cũng nên để tâm đến chuyện trong phủ. Mấy ngày hôm nay Dần Nhi rất u sầu, nói là nàng thương Đường Ninh hơn cả đứa nhi tử ruột là mình, ngay cả phu quân này của nàng cũng không bằng con bé một chút nào."
"Nguyệt nương, nàng cũng thiên vị ta một chút đi."
Những lời ngọt ngào ngày xưa giờ đây lại trở nên vô cùng chói tai.
Mỗi câu nói dường như chân thành đều khiến trái tim Thành Vương phi co thắt lại, nắm chặt tay áo đến mức không thở nổi.
Bà giả vờ ngại ngùng đẩy Thành Vương đang cố tiến lại gần ra.
"Lớn tuổi rồi còn ghen với mấy đứa trẻ làm gì."
Thành Vương phi đứng dậy lùi ra một chút nói: "Dù sao ta cũng nói cho chàng biết, nếu nhà họ Tống dám bắt nạt Đường Ninh thì ta sẽ không bỏ qua cho họ. Nếu chàng dám giúp họ thì ta cũng không cần chàng nữa."
"Trái tim Nguyệt nương tàn nhẫn như vậy sao?"
"Ta nói thật đấy." Ánh mắt Thành Vương phi nghiêm túc: "Tính cách của ta thế nào chàng rõ mà."
"Đúng đúng đúng, Nguyệt nương của ta ghét ác như thù, trong mắt không chứa nổi hạt cát, vi phu nhớ kỹ rồi."
Thành Vương phi thấy trong mắt ông ta đầy vẻ bất lực dung túng, trên khuôn mặt là sự cưng chiều dịu dàng từng khiến bà vui vẻ, nhưng ông ta vẫn không nói nửa câu sự thật với bà. Giữa những lời nói cười không hề có chút hổ thẹn hay áy náy, nói dối mà không chút do dự khiến bà lạnh cả người, một luồng lạnh lẽo lan tỏa khắp sống lưng.
Người nằm bên cạnh bà, người đã thành thân và sống cùng bà gần hai mươi năm, bà cũng đã sinh con đẻ cái cho ông ta. Thế nhưng hóa ra bà chưa từng phát hiện ra bộ mặt này của ông ta.
Ông ta không phải là người chân thành thẳng thắn mà bà quen thuộc, ông ta không phải là người chưa từng giấu diếm bà điều gì. Ông ta diễn kịch quá xuất sắc, nói dối với bà mà vẫn mang vẻ chân thành tha thiết.
Ông ta lừa dối bà như thể đã luyện tập hàng ngàn lần, khiến bà thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ rằng trước đây tình cảm sâu đậm của họ có bao nhiêu phần là thật?
Ra khỏi thư phòng, Thành Vương phi cố gắng nở nụ cười trở về nơi ở của mình.
Cửa phòng vừa đóng lại thì thân hình bà liền lảo đảo, sắc mặt tái nhợt như giấy.
"Vương phi!"
Tưởng ma ma vội vàng đỡ bà. Sau đó liền thấy mắt bà đỏ hoe, nước mắt đã kìm nén từ lâu đang lấp lánh trong khóe mắt.
-