Chương 42: Đốc Chủ, Có Phải Là Ngài Đã Quá Để Tâm Đến Tống Cô Nương Rồi Không?

Hải Đường Say Xuân

Cẩm Nhất 23-11-2025 22:56:52

Trong lòng Tưởng ma ma vô cùng lo lắng nói: "Vương phi, người đừng suy nghĩ lung tung. Có lẽ là do Vương gia có điều lo ngại, có thể là sợ cô nương ầm ĩ với nhà họ Tống quá mức sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của nàng. Sợ rằng nếu nhà họ Tống không may xảy ra chuyện gì thì cô nương sẽ bị người nhà học Lục khinh thường." "Còn có lão Thái phi nữa. Lão Thái phi xưa nay vẫn luôn không thích việc người quá cưng chiều cô nương. Có lẽ Vương gia lo lắng người sẽ làm lão Thái phi không vui, sợ rằng nếu nhà họ Tống thực sự xảy ra chuyện thì sẽ liên lụy đến người và cô nương..." Bà ấy cố gắng tìm mọi lý do để biện minh rằng Thành Vương không phải cố ý, nhưng Thành Vương phi chẳng nghe vào một lời. "Hai chúng ta đã là phu thê hơn mười năm rồi, nếu có điều gì lo ngại thì sao không nói cho ta biết?" "Lừa dối chính là lừa dối, dù có bao nhiêu lý do thì cũng chỉ là cái cớ." "Những chuyện khác ta có thể bỏ qua, nhưng rõ ràng chàng ấy biết nhà họ Tống đã bắt nạt Đường Ninh thế nào, rõ ràng biết họ đã hủy hoại danh tiếng ân ái giữa tỷ tỷ ta và tỷ phu ra sao. Thân thế của Tống Thư Lan liên quan đến tương lai của Đường Ninh trong nhà họ Tống. Chàng ấy biết rõ Tống Thư Lan có vấn đề, vậy mà lại giấu ta." Trong mắt Thành Vương phi đong đầy nước mắt, vừa tức giận, vừa lạnh lòng. Bà cắn chặt môi, hồi lâu sau mới thấp giọng nói: "Ma ma, ngươi nói xem rốt cuộc Tạ Thiên Du đối với ta có bao nhiêu phần là thật lòng?" "Vương phi..." Trong lòng Tưởng ma ma giật mình. Thành Vương phi hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc đang dâng trào trong mắt: "Ma ma, ngươi hãy sai người đưa giúp ta một bức thư cho Cố Hạc Liên." "Cố công tử sao ạ?" Tưởng ma ma đột nhiên mở to mắt. Cố Hạc Liên từng là dưỡng tử của nhà họ Vinh, từ nhỏ đã lớn lên ở đó. Ban đầu, y có mối quan hệ rất tốt với hai vị cô nương trong phủ, nhưng sau đó vì tính cách nổi loạn rồi gây ra đại họa mà biến mất, khi xuất hiện trở lại đã trở thành gia chủ của gia tộc họ Cố ở Tả Châu. Dù gia tộc họ Cố không tham gia triều chính, nhưng thế lực của họ ở Tả Châu rất lớn mạnh, tài sản giàu có đến mức có thể sánh ngang với quốc gia. Điều quan trọng nhất là Cố Hạc Liên có thù với Vương phi. Vương phi xưa nay luôn tránh né y, nhưng giờ... "Vương phi, hay là trước tiên để người khác đi điều tra đã?" "Không được." Hai mắt Thành Vương phi đỏ hoe, giọng khàn khàn: "Tạ Thiên Du cố tình muốn giấu ta, chắc chắn sẽ đề phòng ta điều tra. Hơn nữa, nếu chàng ấy muốn bao che cho nhà họ Tống thì chắc chắn sẽ cử người đến nơi đăng ký hộ tịch của Tống Thư Lan để giúp nhà họ Tống xóa dấu vết. Người hầu của nhà họ Vinh đã tan rã hết, ta không thể tìm được ai đủ tin cậy và có khả năng tránh được sự kiểm soát của phủ Thành Vương, chỉ có Cố Hạc Liên mới có thể làm được." "Nhưng..." Trên mặt Tưởng ma ma lộ vẻ đấu tranh: "Cố công tử đối với người..." "Cố Hạc Liên hận ta, nhưng ngày xưa tỷ tỷ ta từng cứu mạng y, y sẽ bảo vệ Đường Ninh." Thấy Tưởng ma ma vẫn chưa đồng ý, hai mắt Thành Vương phi càng đỏ hơn. "Ma ma, nhà họ Tống đã ức hiếp tỷ tỷ ta đến chết, Tạ Thiên Du lại lừa dối ta. Ta không thể để họ tổn thương Đường Ninh, ta muốn xem Tạ Thiên Du có thể làm gì cho nhà họ Tống." "Ta muốn xem xem tình cảm của chàng ấy dành cho ta suy cho cùng là có bao nhiêu phần là thật lòng." Tưởng ma ma chưa bao giờ thấy cô nương nhà mình lạnh lùng và quyết tuyệt như vậy. Bà gọi thẳng tên của Thành Vương, còn đối với nhà họ Tống thì đầy sự ghê tởm. Nghĩ đến hành động Tống lão phu nhân trước đây, lại nghĩ đến việc Đường Ninh suýt chết ở núi? Sắc mặt Tưởng ma ma thay đổi: "Được rồi, nô tỳ sẽ đi gửi thư."... Việc Thành Vương phi sai người gửi thư đến Tả Châu đã truyền đến tai Tiêu Yếm vào sáng hôm sau. Tiêu Yếm mặc áo dài màu tím đậm, đưa tay chỉnh lại viền áo có hoa văn rồng rắn đan xen. Hắn đang chuẩn bị vào cung lên triều, nghe nói Thành Vương phi hành động giấu Thành Vương liền nhướng mày suy ngẫm về ba chữ "Cố Hạc Liên", sau đó dường như nhớ đến chuyện gì đó buồn cười: "Quên mất là nhà họ Vinh từng có một thần tài như vậy." Nghe đồn rằng Cố Hạc Liên tiêu tiền như nước, nhà cửa bằng vàng ngọc, đi lại đều bằng xe ngựa sang trọng, ăn uống toàn những món quý hiếm. Chỉ cần chút tiền rơi vãi từ kẽ tay của y cũng đủ nuôi sống nửa Tả Châu. "Nhưng ta nghe nói Cố Hạc Liên có thù với nhà họ Vinh." Viên Vân có chút bối rối: "Trước đây nghe người ta nói rằng tính tình Cố Hạc Liên kỳ quái, căm ghét nhà họ Vinh. Vài năm trước, y còn từng gây gổ với Thành Vương vì muốn gây khó dễ cho Thành Vương phi. Sau đó không biết thắng thua ra sao, chỉ biết là từ đó y không bao giờ bước chân vào kinh thành nữa." Gia nghiệp của nhà họ Cố trải rộng khắp Nam Bắc, Cố Hạc Liên cũng thường xuyên xuất hiện ở nhiều nơi, nhưng chỉ duy nhất kinh thành là y không bao giờ bước vào. Sao Thành Vương phi lại nhờ y giúp đỡ nhỉ? Tiêu Yếm nghe Viên Vân nói, nét mặt nửa cười nửa không hỏi: "Có thù sao?" "Đúng vậy." Tiêu Yếm bật cười. Viên Vân bên cạnh vô cùng khó hiểu, không biết câu nào của mình đã khiến Đốc chủ bật cười. Khi hắn ta ôm áo choàng đi theo Tiêu Yếm ra ngoài liền nhỏ giọng hỏi: "Vậy chuyện này của nhà họ Tống chúng ta có nên ra tay không?" "Không cần." Nếu Cố Hạc Liên không thể điều tra ra chuyện này thì cũng quá uổng công danh hiệu thần tài của y rồi. Xe ngựa đã dừng trước cửa phủ, khi Tiêu Yếm bước ra ngoài liền nhìn thoáng qua ngôi nhà bên cạnh, thấy vẫn còn tối om, nhớ đến tiểu cô nương buổi chiều hôm qua nghe hắn kể chuyện thú vị trong triều đình rồi ngủ thiếp đi, tựa vào bàn ngủ say như mèo con, còn phát ra tiếng ngáy nhẹ nhàng. Ánh mắt hắn tràn ngập ý cười. ... "Một lúc nữa sai người chọn mấy người có thân phận sạch sẽ đưa đến Đường phủ, rồi tìm vài nữ quyến của quan viên phạm tội ngoan ngoãn nghe lời đưa đến hầu hạ Đường Ninh." Viên Vân thắc mắc: "Tống tiểu cô nương muốn thêm người sao?" Tiêu Yếm nhạt nhẽo "Ừ" một tiếng: "Nàng không hiểu chuyện hậu viện, thiếu sót rất nhiều trong việc quản lý gia đình." Song thân của Tống Đường Ninh qua đời sớm, nhà họ Tống đối với nàng lại không có bao nhiêu chân tình. Dù Thành Vương phi có che chở nhưng suy cho cùng thì không thể lúc nào cũng ở bên cạnh. Người bên cạnh nàng là Hoa Vu, tuy trung thành và thông minh nhưng có một số việc lại không hiểu lắm, tâm cơ không đủ, dễ bị thiệt thòi khi giao tiếp với người khác. Những nữ quyến của quan viên phạm tội phần lớn đều biết đọc viết, từ nhỏ đã được giáo dục đủ để bổ sung những thiếu sót mà Đường Ninh đáng lẽ phải học trong những năm qua. Hắn có thể dạy nàng về mưu lược của con người, dạy nàng cách tranh đấu với người khác, nhưng về giao tiếp nữ tử và chuyện hậu viện thì hắn không giỏi. Bên cạnh nàng cũng còn thiếu vài người có thể sử dụng. "Khi chọn người nhớ chọn những người thông minh, ngoan ngoãn, dễ kiểm soát. Tốt nhất là gia đình có tội danh không thể được tha thứ, chỉ có thể ký hợp đồng bán thân, cả Lăng Âm cũng đưa đến đây." Ánh mắt Viên Vân hơi chấn động, Lăng Âm là gián điệp mà họ đã đào tạo, tài năng của nàng ấy sao có thể dùng để hầu hạ Tống tiểu cô nương chứ? Có phải đốc chủ đã đối xử quá tốt với Tống tiểu cô nương rồi không? "Nếu chỉ muốn bảo vệ Tống tiểu cô nương thì chỉ cần cử hai ám vệ đến là được, làm gì cần đến Lăng Âm..." Tiêu Yếm ngước mắt nhìn hắn ta. Viên Vân lại nói thêm: "Đốc chủ, có phải là ngài đã quá để tâm đến Tống tiểu cô nương rồi không? Ngài đưa nàng đến ngõ Tích Vân cũng được, bảo vệ nàng khỏi sự đổ vỡ của nhà họ Tống cũng được, nhưng cứ tiếp tục như vậy liệu có ổn không?" "Có gì không ổn?" "Tống tiểu cô nương có liên quan đến rất nhiều người. Chỉ riêng phủ Tống Quốc Công cũng đã đủ rồi, huống chi còn có nhà họ Lục. Đốc chủ mượn tay An Đế để diệt trừ các gia tộc quyền quý vốn là để điều tra rõ sự việc năm xưa, nhưng nếu nhà họ Lục vì Tống tiểu cô nương mà dây dưa với Đốc chủ thì chẳng phải sẽ phá hỏng kế hoạch của Đốc chủ sao?" "Hơn nữa, thân phận của Đốc chủ vốn bí mật, không nên qua lại quá thân thiết với người khác. Việc để Tống tiểu cô nương ở ngõ Tích Vân đã là một rủi ro, Đốc chủ lại càng ngày càng thân thiết với nàng, nhỡ đâu một ngày nào đó nàng phát hiện ra Đốc chủ..." Lời Viên Vân chưa dứt đã chạm phải ánh mắt Tiêu Yếm quét qua. Mặc dù chỉ là một cái liếc mắt không có sức uy hiếp, tư thế vẫn tùy ý như trước, nhưng vô tình lại toát ra một áp lực ép người. Sắc mặt Viên Vân hơi thay đổi, vội vàng im lặng. Tiêu Yếm thu hồi ánh mắt, bước lên xe ngựa, tay buông rèm xe, tạo nên một loạt âm thanh xào xạc. "bổn Đốc đã nhận tiếng gọi 'huynh' của nàng, đương nhiên phải bảo đảm sự bình an của nàng. Nếu ngay cả một Tiểu hải đường cũng không bảo vệ được thì bổn Đốc còn nói gì đến những việc khác." Rèm xe khẽ lay động, che khuất đôi mắt sắc bén như kiếm của hắn. "Chuyện năm xưa bổn Đốc đã nắm rõ trong lòng. Các thế gia bổn Đốc muốn diệt trừ, nhưng Tống Đường Ninh bổn Đốc cũng phải bảo vệ." "Có một số lời, bổn Đốc không muốn nói lần thứ hai." Viên Vân hiểu được ý cảnh báo trong câu nói của Tiêu Yếm. Ban đầu nghĩ rằng chỉ là tạm thời báo đáp ân tình năm xưa, nhưng không ngờ cô nương này lại bước vào lòng Đốc chủ. "Thuộc hạ đã hiểu." Viên Vân đưa áo choàng lên. Tiêu Yếm nhận lấy, liếc mắt nhìn phía trước cửa Đường phủ rồi gõ nhẹ ngón tay vào thành xe nói: "Tiến cung." -