Đông qua xuân tới, thấm thoát lại một năm nữa trôi qua.
Đây là năm thứ tám kể từ khi Tần Hiểu Phong nhập môn, tu vi của hắn cũng đã chính thức đột phá lên Uẩn Thần cảnh tầng bảy.
– Tần Hiểu Phong! Long sư thúc có lệnh, bảo đệ lập tức đến trước đại điện trình diện! – Dương Hạo đứng trên đỉnh vách núi, nhìn xuống phía dưới gọi lớn.
Tần Hiểu Phong thi triển « Hóa Đằng thuật », mượn lực từ những dây leo đu mình vài cái đã vọt lên tới đỉnh núi, đáp xuống trước mặt Dương Hạo:
– Dương sư huynh, có chuyện gì vậy?
– Chuyện gấp lắm, vừa đi vừa nói. – Dương Hạo xoay người rời đi.
Tần Hiểu Phong lập tức khởi động « Tật Phong Bộ », sóng vai đuổi theo. Gia nhập ngoại môn đã nhiều năm, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải tình huống khẩn cấp thế này. Tuy nhiên, đã là mệnh lệnh của Chấp sự, hắn đương nhiên không dám chậm trễ.
Trên đường đi, Dương Hạo cẩn thận triển khai « Bình Chướng thuật », lại dùng thêm cả phương thức truyền âm để hỏi Tần Hiểu Phong:
– Sư đệ có biết Xích Sa môn không?
– Xích Sa môn? – Tần Hiểu Phong ngơ ngác lắc đầu – Sư huynh thứ lỗi, trước khi vào tông môn đệ chỉ là người bình thường, đối với các thế lực trong tu tiên giới thực sự không rõ lắm. Ngay cả các tu tiên gia tộc hay bang phái cũng rất ít khi nghe danh.
Dương Hạo gật đầu, bắt đầu giới thiệu sơ lược về Xích Sa môn:
– Xích Sa môn thực chất là do một vị trưởng lão của Ngự Thần Tông chúng ta rời tông ra ngoài sáng lập, tọa lạc giữa quần phong cách đây ngàn dặm. Vì nằm ngay trên một khoáng mạch nên nơi đó được thu nạp làm tông môn phụ thuộc. Năm đó, tông môn còn cử hơn mười vị đệ tử nội môn đến hỗ trợ xây dựng và củng cố sơn môn.
Tần Hiểu Phong nghiêm túc lắng nghe, không ngờ tông môn ở bên ngoài còn có chi nhánh như vậy.
– Gần đây Xích Sa môn xảy ra chuyện. Nghe nói có sơn tinh tà mị xuất hiện tại các thị trấn và thôn xóm lân cận để săn lùng huyết thực, khiến lòng người bàng hoàng. Xích Sa môn đã cử mấy đội nhân mã đi vây quét, nhưng chẳng những không có kết quả mà còn tổn thất mất mấy người.
Tần Hiểu Phong sững sờ:
– Nhiệm vụ của nội môn sao? Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến ngoại môn chúng ta?
Hắn không cho rằng nếu ngay cả các tu sĩ Cố Thần cảnh của nội môn còn không giải quyết được, thì một kẻ Uẩn Thần cảnh như mình có thể giúp ích được gì.
Dương Hạo bất đắc dĩ giải thích:
– Tần sư đệ, đệ nghe ta nói hết đã. Xích Sa môn chỉ là một môn phái nhỏ, tông chủ có tu vi Quan Thần cảnh trung kỳ đã là người mạnh nhất, các trưởng lão đều ở Cố Thần cảnh. Cái gọi là đệ tử nội môn của họ thực chất chỉ là tu sĩ Uẩn Thần cảnh hậu kỳ mà thôi.
Tần Hiểu Phong "ồ" lên một tiếng, đã hiểu ra vấn đề.
– Hơn nữa. – Dương Hạo nói tiếp – Xích Sa môn đã mấy lần cử trưởng lão Cố Thần cảnh dẫn đội mật phục, nhưng lũ hung thủ cướp đoạt huyết thực kia vô cùng xảo quyệt, hễ thấy Cố Thần cảnh là chúng lập tức lẩn trốn sang nơi khác làm loạn, tuyệt đối không lộ diện. Sau khi hao tổn mấy vị tinh nhuệ, để tránh danh dự môn phái bị tổn hại thêm, Xích Sa môn đành phải gửi thư cầu viện chúng ta.
– Sau khi cân nhắc, tông môn quyết định cử một đệ tử nội môn dẫn theo một đội gồm năm đệ tử ngoại môn có tu vi Uẩn Thần cảnh hậu kỳ đến chi viện, thực hiện nhiệm vụ ngoại phái lần này.
Tần Hiểu Phong bừng tỉnh. Nhiệm vụ chiến đấu thực tế đương nhiên phải rút từ ngoại môn ra năm chiến lực mạnh nhất. Hắn là quán quân đại hội so tài, dĩ nhiên là cái tên không thể thiếu.
– Vì đây là lần đầu tiên các đệ tử ngoại môn thực hiện nhiệm vụ ngoại phái, nên tất cả những người tham gia đều được nhận một tấm Ngự Thần Lệnh bằng gỗ làm phần thưởng cơ bản. Nếu biểu hiện ưu tú và hoàn thành nhiệm vụ trở về, các đệ tử sẽ được ưu tiên sắp xếp bái sư dưới trướng các trưởng lão nội môn, đồng thời được ban thưởng một viên « Cố Thần đan ».
Lời của Dương Hạo khiến tim Tần Hiểu Phong đập thình thịch vì kích động. Ngự Thần Lệnh bằng gỗ, đặc cách bái sư, và quan trọng nhất là một viên « Cố Thần đan »! Đó là loại đan dược cần tới một trăm tấm lệnh bài cống hiến mới đổi được, giúp tăng đáng kể xác suất đột phá Cố Thần cảnh.
– Bốn người còn lại là ai vậy huynh? – Tần Hiểu Phong đã quyết định sẽ tham gia. Dù lợi nhuận khổng lồ luôn đi kèm với rủi ro, nhưng thời gian qua hắn không hề nhàn rỗi. Nhờ huynh đệ họ Hà khai thác quặng, hắn đã đổi thêm được hai chiếc Mặc Vân Thuẫn, tu vi cũng đã lên tới tầng bảy, hoàn toàn tự tin đối đầu với bất kỳ đối thủ nào dưới Cố Thần cảnh.
Dương Hạo mỉm cười, biết chắc hắn sẽ đồng ý:
– Không có gì bất ngờ thì vẫn là những gương mặt quen thuộc: Cố Vũ Phỉ, Chu Chỉ Long, Đông Phương Việt và Bàng Hắc Hổ.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã đến trước đại điện ngoại môn. Bốn người kia quả nhiên đã chờ sẵn ở đó.
Bên cạnh Long Triều Dương là một thanh niên thần sắc lãnh đạm, chừng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi. Người này đang hững hờ nhấp trà, thỉnh thoảng mới đáp lại vài câu xã giao. Sự xuất hiện của Dương Hạo và Tần Hiểu Phong lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
– Đệ tử Tần Hiểu Phong, bái kiến sư thúc.
– Vị này chính là quán quân ngoại môn sao? Chỉ là một kẻ Uẩn Thần cảnh tầng bảy? – Thanh niên lãnh đạm kia lên tiếng trước, gã đánh mắt quan sát Tần Hiểu Phong từ đầu đến chân với vẻ mặt không mấy tin tưởng – Long sư thúc, ngài không nhầm đấy chứ?
– Đại hội ngoại môn chưa bao giờ có chuyện khuất tất, ngươi cũng biết mà. – Long Triều Dương nghiêm nghị đáp – Ngoại môn hiếm khi nhận nhiệm vụ ngoại phái, đương nhiên phải cử ra những kẻ tinh nhuệ nhất, chứ không phải phái những kẻ thực lực không đủ đi chịu chết.
Nói đoạn, ông nhìn về phía Tần Hiểu Phong:
– Chắc hẳn Dương Hạo đã nói cho ngươi rõ về nhiệm vụ lần này. Tần Hiểu Phong, ta hỏi ngươi, ngươi có sẵn lòng tiếp nhận nhiệm vụ tông môn không?
– Đệ tử nguyện ý tiếp nhận. – Tần Hiểu Phong chắp tay đáp lời.
– Tốt! Để ta giới thiệu với các ngươi. – Long Triều Dương ra hiệu – Vị này là Ngô Chấn Nam, đệ tử nội môn được tông môn chỉ định làm đội trưởng lần này. Các ngươi gọi là Ngô sư thúc. Mọi hành động bên ngoài đều phải nghe theo sự sắp xếp của Ngô sư thúc.
– Vâng! Gặp qua Ngô sư thúc.
Tần Hiểu Phong trong lòng rùng mình. Đội trưởng lại là tu sĩ Cố Thần cảnh của nhà họ Ngô! Trong thoáng chốc, hắn đã nảy sinh ý định thoái lui. Nếu người nhà họ Ngô muốn giở trò với hắn ở bên ngoài, cái mạng nhỏ này e là khó giữ.
Ngô Chấn Nam dường như nhìn thấu sự lo lắng của hắn, lạnh lùng thốt lên:
– Ngô mỗ năm nay bốn mươi bảy tuổi, tu vi Cố Thần cảnh tầng năm, số trận chiến ta trải qua còn nhiều hơn những gì các ngươi có thể tưởng tượng. Mấy cái ân oán trẻ con của các ngươi, trong mắt chúng ta chẳng đáng một xu.
Lúc này, Long Triều Dương khẽ gật đầu, truyền âm riêng cho Tần Hiểu Phong:
– Ngô Chấn Nam người này phẩm tính không tệ, sẽ không hạ độc thủ hay chơi trò ám toán sau lưng đâu, ngươi cứ yên tâm.
Tần Hiểu Phong là hạt giống tinh túy nhất mà Long Triều Dương bồi dưỡng, ông đương nhiên không muốn thấy hắn bỏ mạng bên ngoài. Nghe vậy, Tần Hiểu Phong mới an tâm được phần nào, nhưng hắn tự nhủ khi ra ngoài vẫn phải giữ thêm vài phần cảnh giác.
– Được rồi, người đã đông đủ, chúng ta xuất phát ngay. Chi tiết nhiệm vụ ta sẽ nói rõ trên đường đi.
Ngô Chấn Nam đứng dậy, dứt khoát bước đi. Năm người lập tức đuổi theo.
Ra khỏi đại điện, Ngô Chấn Nam vung tay lấy ra một chiếc thuyền nhỏ bằng Huyền Thiết đen tuyền, rộng hai mét, dài bảy mét.
– Tất cả lên thuyền.
Cố Vũ Phỉ và ba người kia sắc mặt bình thản bước lên. Chỉ có Tần Hiểu Phong là lần đầu thấy loại pháp bảo phi hành này, hắn là người cuối cùng trèo lên thuyền, lặng lẽ đứng ở cuối đội ngũ.