Chương 45: Danh Tiếng Vang Xa

Ngự Thần Thiên Tông

Dạ mâu tàng phong 13-02-2026 05:09:08

"Kẻ nào!" Sâu trong sơn cốc, Vương Thượng Vũ và anh em họ Hà đang miệt mài tu luyện thì đột ngột phát hiện có bóng người từ trên vách núi lao xuống. Cả ba lập tức ngừng mọi hoạt động, thủ thế sẵn sàng nghênh địch. Vương Thượng Vũ cứ ngỡ là tử đệ Ngô gia tìm tới cửa, không chút do dự kích hoạt ngay Huyền Thiết Thuẫn và Huyền Thiết Trùy. Những tia sáng trắng mờ ảo nhanh chóng đan xen thành quang trận, thuật pháp « Hàn Băng Tiễn Vũ » đã vận sức chờ phát động. Anh em họ Hà cũng không chậm trễ, mỗi người điều khiển một đạo « Linh Sa Trùy » khóa chặt mục tiêu, chỉ chờ Vương sư huynh ra lệnh là sẽ lập tức oanh kích. Hai kẻ vừa đáp xuống đáy cốc nhìn thấy trận thế phía dưới thì không khỏi trợn mắt hốc mồm. Nơi hẻo lánh, kín kẽ thế này mà cũng có người sao? Nhìn khói bếp và dấu vết sinh hoạt xung quanh, rõ ràng nhóm người này đã định cư ở đây từ lâu. Nhận thấy đối phương chỉ có hai tu sĩ Uẩn Thần cảnh tầng bốn và một kẻ tầng sáu, hai kẻ mới tới liếc nhìn nhau rồi thu hồi vẻ cảnh giác, chắp tay tiến lên: – Ba vị sư đệ, đừng hiểu lầm! Đều là người một nhà cả! – Tại hạ là Vương Tuyết Cần, vị này là La Quế Sinh sư huynh, chúng ta đã nhập môn được ba năm... Ồ, ta nhận ra ngươi rồi, ngươi là Vương Thượng Vũ đúng không? Tính ra chúng ta còn là người cùng họ đấy. – Vương Tuyết Cần tỏ vẻ vồn vã khi nhận ra người quen. Ánh mắt Vương Thượng Vũ vẫn lạnh lẽo như băng, hắn đảo mắt quan sát hai kẻ trước mặt một lượt rồi trầm giọng hỏi: – Các ngươi làm sao tìm được tới đây? Nơi này vắng vẻ cực kỳ, tứ phía đều là vách đá dựng đứng, người bình thường chẳng ai rảnh rỗi mà mò mẫm đến tận chốn này. Hơn nữa, đây là cứ điểm bí mật của họ, một khi bị tiết lộ chắc chắn sẽ kéo theo vô vàn phiền phức. Vương Tuyết Cần vốn là kẻ tinh ranh, gã đã sớm nhìn thấy đường hầm mỏ không chút che đậy phía xa, lập tức hiểu ra tại sao ba vị sư đệ này lại căng thẳng như vậy. Gã cười nói: – Thực ra chúng ta cũng đang đi tìm mỏ Huyền Thiết, không ngờ nơi này lại thực sự có một đường hầm. Ba vị sư đệ cứ yên tâm, chúng ta tuyệt đối sẽ không tiết lộ chuyện này ra ngoài đâu. Chỉ là muốn vào xem một chút thôi mà. Nói đoạn, La Quế Sinh đã định sải bước tiến về phía đường hầm mỏ. Anh em họ Hà lập tức cuống quýt chặn đường: – Dừng lại! – Đây là nơi chúng ta tìm thấy trước! – Nơi này không chào đón người ngoài, mời các vị rời đi cho! Sắc mặt Vương Thượng Vũ sa sầm, lạnh lùng thốt ra một câu: – Hai vị sư huynh, nếu không muốn chuốc lấy phiền phức thì lập tức rời khỏi đây ngay. – Hừ! Hai tên lính mới tầng bốn và một kẻ tầng sáu mà cũng dám phách lối như vậy sao? Đối đãi với sư huynh mà vô lễ thế à? – Vương Tuyết Cần thấy đối phương không nể mặt mũi thì nụ cười trên môi lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ mặt lạnh tanh. Bầu không khí trong sơn cốc trở nên căng thẳng tột độ, mùi thuốc súng nồng nặc lan tỏa. Hai kẻ mới tới đồng loạt rút Huyền Thiết Thuẫn và Huyền Thiết Trùy từ túi trữ vật ra, tạo thành một luồng áp lực không nhỏ đè nặng lên vai Vương Thượng Vũ. Còn anh em họ Hà thì căn bản không được chúng để vào mắt. Thấy đôi bên sắp sửa động thủ, Hà Hải Ba linh cơ động não, thấp giọng quát lớn: – Nơi này là địa bàn tu luyện của Tần Hiểu Phong Tần sư huynh! Các ngươi muốn động thủ thì cứ việc cân nhắc cho kỹ hậu quả! Cái tên vừa thốt ra khiến Vương Tuyết Cần và La Quế Sinh đồng loạt biến sắc, khí thế hung hăng nháy mắt tan biến. – Tần Hiểu Phong? – Có phải vị Tần sư huynh vừa đoạt hạng nhất trong đại hội ngoại môn không? – Hai kẻ trao đổi ánh mắt cho nhau, ngữ khí rõ ràng đã trở nên thận trọng, phong mang trong mắt cũng thu liễm hẳn lại. Vương Thượng Vũ cười lạnh: – Ngự Thần Tông này chẳng lẽ còn có người thứ hai tên Tần Hiểu Phong sao? – À... Hiểu lầm! Hoàn toàn là hiểu lầm! – Nếu đã là nơi tu luyện của Tần sư huynh, chúng ta đương nhiên không dám quấy rầy. Việc tùy tiện xâm nhập là lỗi của chúng ta, mong các vị bỏ quá cho. – Chúng ta đi ngay đây! Người có danh, cây có bóng. Cái tên Tần Hiểu Phong hiện nay tại ngoại môn Ngự Thần Tông chẳng khác nào một tấm biển chữ vàng. Chém giết tà tu, trấn áp Ngô gia, đoạt ngôi quán quân... Tiếng tăm lẫy lừng, chiến lực chạm trần, ai ai cũng phải kiêng dè ba phần. Va chạm với ba đệ tử ngoại môn bình thường thì không sao, nhưng nếu đắc tội với Tần Hiểu Phong thì đó là chuyện đại sự! Ai mà chẳng biết Tần Hiểu Phong vì đòi lại công đạo cho mấy vị sư đệ sư muội mà đã ép cho Ngô gia không ngóc đầu lên nổi. Hai kẻ kia không dám chậm trễ, vội vàng mượn lực leo lên vách núi, thoắt cái đã biến mất khỏi tầm mắt. * "Có chuyện gì vậy? Sao lại lên nhanh thế?" Trên vách núi lúc này còn có ba người khác đang đứng chờ. Từ vị trí ẩn nấp, Tần Hiểu Phong đã sớm thu hết mọi chuyện vào tầm mắt. Ba kẻ này hành tung lén lút, bộ dạng giống như đang canh gác, thấy Vương Tuyết Cần và La Quế Sinh trở lại thì vội vàng truy hỏi. – Đừng nhắc nữa, xui xẻo thật! – La Quế Sinh thở hắt ra một hơi, nhanh chóng kể lại sự việc – Phía dưới có người, là Vương Thượng Vũ và hai tên tiểu đệ của Tần Hiểu Phong. Nghe thấy ba chữ "Tần Hiểu Phong", ba kẻ còn lại không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh: – Tần Hiểu Phong sao? Không ngờ lại tìm trúng sào huyệt của hắn. – Tên này giấu mình kỹ thật... Chúng ta còn định dùng nơi này để hành động... Một gã hán tử khôi ngô đeo Huyền Thiết Côn sau lưng chưa kịp nói hết câu đã bị kẻ bên cạnh gắt gỏng ngắt lời: – Lão tam! Ngậm miệng lại! Gã hán tử lập tức nhận ra mình lỡ lời, vội vàng im bặt. Cách đó không xa, Tần Hiểu Phong khẽ nhíu mày. Những kẻ này... quả thực rất khả nghi. – Đi! Rời khỏi đây trước đã rồi tính! Biết đây là địa bàn của Tần Hiểu Phong, năm kẻ kia cấp tốc rút lui, dáng vẻ như sợ sẽ đụng mặt hắn tại đây. Chúng không hề hay biết rằng, mọi cử động của mình đều đã bị Tần Hiểu Phong nhìn thấu. "Chẳng lẽ lại là tà tu?" – Tần Hiểu Phong thầm suy đoán. Xác suất này không nhỏ, nhưng ngẫm lại thấy có chút không đúng. Tà tu Huyết Hà phái vừa bị càn quét cách đây hai năm, tông môn đang trong trạng thái cảnh giác cao độ, không lý nào lại để chúng lọt vào dễ dàng như vậy. Hơn nữa, nếu thực sự là tà tu, chúng hẳn đã ra tay diệt khẩu nhóm Vương Thượng Vũ ngay lập tức chứ không phải bỏ đi như thế này. Mang theo đầy bụng nghi hoặc, Tần Hiểu Phong lặng lẽ bám theo sau, dùng « Ưng Nhãn thuật » để theo dõi từ xa. Tuy nhiên, sau khi đi được một đoạn, năm kẻ kia đột ngột cùng lúc khởi động « Ngũ Hành thuật », chia ra nhiều hướng khác nhau rồi biến mất không dấu vết. "Bị phát hiện rồi sao?" Nhận thấy tiếp tục truy đuổi cũng không có kết quả, Tần Hiểu Phong quyết định dừng lại, quay trở về sơn cốc. – Tần sư huynh! Vương Thượng Vũ và anh em họ Hà vội vàng vây lại, vẻ mặt đầy lo lắng vì sợ cứ điểm đã bị bại lộ, việc tu luyện sau này sẽ gặp trắc trở. Tần Hiểu Phong giơ tay ra hiệu trấn an: – Mấy kẻ đó ta đã chạm mặt rồi, tổng cộng có năm người. Hành tung lén lút, không rõ thuộc thế lực nào, nhưng tạm thời sẽ không có phiền phức gì đâu. Kể từ khi sở hữu Mặc Vân Thuẫn, Tần Hiểu Phong đã có cái nhìn rõ ràng hơn về thực lực của bản thân, lòng tự tin cũng tăng lên đáng kể. – Tuy nhiên, chúng ta vẫn phải nâng cao cảnh giác. Vương huynh, quay đầu lại ngươi cũng nên đổi lấy môn « Ưng Nhãn thuật » đi. Khi tu luyện, hai chúng ta sẽ thay phiên nhau giám sát động tĩnh quanh vách núi. – Được! – Vương Thượng Vũ gật đầu tán thành, rồi hỏi thêm – Mấy kẻ đó ánh mắt rất lạnh, sát khí nồng nặc, chắc chắn đã từng giết không ít người. – Có lẽ không phải tà tu đâu. – Tần Hiểu Phong trầm ngâm – Để ta đi hỏi Dương Hạo sư huynh xem huynh ấy có biết lai lịch của năm kẻ này không. Khúc nhạc dạo ngắn này tạm thời không ảnh hưởng đến việc tu luyện của bốn người. Thực tế, sau khi bị phát hiện, thông tin về cứ điểm này cũng không hề bị lan truyền ra ngoài ngoại môn. Nhóm của Vương Tuyết Cần dường như cũng không bao giờ bén mảng tới gần sơn cốc này thêm một bước nào nữa. Tần Hiểu Phong từng đem chuyện này hỏi Dương Hạo. Theo quan sát của Dương Hạo, năm người đó xuất thân bình thường, có lẽ chỉ là một nhóm đệ tử ngoại môn tự phát lập đội để đi tìm mỏ quặng mà thôi. Sau khi xác định đối phương không phải tà tu, Tần Hiểu Phong cũng dần gác chuyện này sang một bên, quay trở lại với nhịp độ tu luyện thường nhật.