Chương 28: Ngô Gia, Thật Quá Đáng!

Ngự Thần Thiên Tông

Dạ mâu tàng phong 13-02-2026 05:08:57

Quá trình tu luyện thuật pháp trung cấp gian nan hơn thuật pháp cấp thấp gấp nhiều lần. Ngoài việc điều động pháp lực phức tạp và thời gian thi triển kéo dài, đòi hỏi người tu luyện phải tập trung cao độ, thì tỷ lệ thất bại cũng rất cao. Thêm vào đó, mỗi lần thi triển chỉ được vài lượt là pháp lực đã cạn kiệt, Tần Hiểu Phong buộc phải khoanh chân nhập định, vận chuyển « Dẫn Linh thuật » để khôi phục. Hắn không thể luyện tập liên tục không ngừng nghỉ để nhanh chóng tích lũy kinh nghiệm như thời còn luyện thuật pháp cấp thấp. Khó khăn nhất chính là khả năng điều khiển. « Linh Sa Cửu Kiếm » yêu cầu khống chế cùng lúc tới chín mũi Linh Sa Trùy. Số lượng tăng gấp ba, nhưng độ khó thực tế để điều phối chúng lại tăng lên theo cấp số nhân, vô cùng đáng sợ. Cũng may Tần Hiểu Phong đã có kinh nghiệm dày dặn với « Linh Sa Trùy », hắn dứt khoát chia môn thuật pháp trung cấp này ra, coi như ba môn thuật pháp cấp thấp lồng ghép lại với nhau. Trải qua mấy ngày rèn luyện khổ cực, cuối cùng hắn cũng miễn cưỡng nắm bắt được yếu quyết. Vút! Vút! Trong sơn động, từng luồng sáng xanh sắc lẹm xé rách hư không, bay lượn đầy biến hóa. Tần Hiểu Phong nỗ lực khống chế chúng xoay vần trong không gian hẹp của sơn động càng lâu càng tốt. Thế nhưng tốc độ của « Linh Sa Cửu Kiếm » càng lúc càng nhanh, cuối cùng vượt khỏi tầm kiểm soát, đồng loạt đâm sầm vào vách đá, tạo thành những lỗ thủng sâu hoắm. Mỗi lần như vậy, Tần Hiểu Phong lại dừng tay, tỉ mỉ đánh giá lại quá trình điều khiển của mình rồi mới tiếp tục thi pháp. Số lượng lỗ thủng trên vách hang cứ thế dày đặc thêm theo thời gian. Đến ngày thứ ba mươi mốt, Tần Hiểu Phong rốt cuộc cũng thành công. Hắn điều khiển chín mũi Linh Sa Trùy xoay quanh sơn động hai vòng, cuối cùng chuẩn xác trúng đích một khối nham thạch đặt ở chính giữa hang. Uỳnh! Khối nham thạch bị ba mũi Linh Sa Trùy đầu tiên bắn trúng, lập tức nổ tung thành trăm mảnh, đá vụn bắn ra mang theo uy lực kinh người. Tần Hiểu Phong thở phào nhẹ nhõm, nở một nụ cười mãn nguyện từ tận đáy lòng: – Rốt cuộc cũng thành công. Coi như đã đạt tới cảnh giới tiểu thành đi. Hiện tại hắn đã có thể điều khiển ba mũi Linh Sa Trùy trong số đó linh hoạt như cánh tay, chỉ đâu đánh đó. Đây không phải là kiểu bắn trúng thông thường, mà là sau khi trải qua một quãng thời gian liên tục biến hướng, chúng sẽ lao tới mục tiêu với tốc độ gấp ba lần « Linh Sa Trùy » cấp thấp. Cả tính bất ngờ lẫn lực phá hoại đều được tăng cường rõ rệt. – Tiếp tục! Tần Hiểu Phong nhanh chóng thu liễm tâm tình, vùi đầu vào vòng tu luyện tiếp theo. « Linh Sa Cửu Kiếm » có tổng cộng chín mũi dùi, hiện tại hắn mới chỉ làm chủ hoàn toàn được ba mũi, vẫn còn cách rất xa việc khai thác hết tiềm năng của một môn thuật pháp trung cấp. Hai tháng ròng rã trôi qua... Tần Hiểu Phong đã có thể khống chế thuần thục sáu mũi Linh Sa Trùy cùng lúc. Trong khi đó, tại ngoại môn lại xảy ra một sự việc không hề nhỏ. Vương Thượng Vũ đã đợi Tần Hiểu Phong suốt ba tháng trời ở ngoại môn nhưng vẫn bặt vô âm tín. Ngô gia cũng huy động không ít người đi tìm nhưng tuyệt nhiên không phát hiện ra bất kỳ dấu vết nào của hắn. Không tìm thấy người cần tìm, Ngô Tâm Minh – kẻ vẫn đang là đệ tử tạp dịch – đã chặn đường anh em nhà họ Tạ ngay dưới chân đại điện ngoại môn khi họ đang đi giao nhiệm vụ tông môn. Gã ra tay tàn độc đánh trọng thương Tạ Chiêu Hoa. Tạ Linh khóc lóc thảm thiết, quỳ trước cửa đại điện suốt mấy ngày đêm để kêu oan đến mức kiệt sức rồi ngất lịm, cuối cùng mới được anh em nhà họ Hà đưa về linh phong. Trên linh phong lúc này bao trùm một bầu không khí u ám và bi thương. Tạ Linh nằm trên giường, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt hốc hác; Tạ Chiêu Hoa thì ngồi cạnh, một bên chân bị băng bó trắng xóa. Hà Hải Ba và Hà Hải Lãng không ngừng thở dài thườn thượt: – Hai người cứ lo dưỡng thương đi, việc ở vườn thuốc chúng ta sẽ gánh vác. – Lần này bị Ngô gia nhắm vào, cuộc sống sau này của chúng ta e là sẽ rất khó khăn. – Đúng vậy, Ngô Tâm Minh nói rõ là muốn trút hết cơn giận vì thất bại trong đại hội lên đầu chúng ta... – Chúng ta... liệu có thể đi tìm Tần sư huynh không? – Tạ Chiêu Hoa nhíu mày, giọng đau đớn hỏi. Hà Hải Ba lắc đầu: – Tần sư huynh khi còn là đệ tử tạp dịch thì có thể đối phó Ngô Tâm Minh, nhưng giờ huynh ấy đã là đệ tử ngoại môn, theo quy định không được phép tùy tiện ra tay với đệ tử tạp dịch. Ngô Tâm Minh đối phó chúng ta là chuyện nội bộ của đám tạp dịch. Đệ tử ngoại môn không được can thiệp, ngay cả các Chấp sự... chỉ cần không quá phận, không ảnh hưởng đến nhiệm vụ tông môn, họ cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ. – Nếu thực sự kéo Tần sư huynh vào cuộc, đám sư huynh sư tỷ của Ngô gia ở ngoại môn chắc chắn sẽ nhảy vào. Đến lúc đó, tình cảnh của chúng ta sẽ càng thê thảm hơn, thậm chí có khả năng bị ép phải rời khỏi Ngự Thần Tông. Tạ Chiêu Hoa lập tức im lặng. Khó khăn lắm mới vào được Ngự Thần Tông, nếu vì chuyện này mà bị trục xuất, không ai có thể cam lòng. – Thế này đi, sau này chúng ta cố gắng đổi giờ giấc đến đại điện ngoại môn... tìm cách né tránh bọn chúng một chút. – Hà Hải Ba đề nghị. Tạ Chiêu Hoa gật đầu: – Đệ nghe theo sư huynh. Sau khi vết thương tạm ổn, anh em nhà họ Tạ lại gượng dậy ra vườn thuốc làm việc. Thế nhưng Ngô gia dường như không có ý định buông tha dễ dàng như vậy. Sang tháng thứ hai, chúng chuyên môn cắt cử người canh chừng dưới chân linh phong. Ngay khi nhận được mật báo, Ngô Khắc Văn và Ngô Khắc Võ lập tức xuất hiện, chặn đường Hà Hải Ba khi hắn vừa giao nhiệm vụ trở về, nhẫn tâm đánh gãy một chân của hắn. – Khinh người quá đáng! Anh em nhà họ Tạ khóc không thành tiếng, nỗi phẫn uất dâng đầy lồng ngực. Họ cảm thấy ngoại môn này sao mà quá đỗi hắc ám: – Sao bọn chúng có thể bắt nạt người khác đến mức này! – Quá đáng lắm rồi! – Oa... – Tạ Linh lại bật khóc nức nở. Tạ Chiêu Hoa và Hà Hải Lãng ngồi bên giường, nhìn Hà Hải Ba sắc mặt tái nhợt không còn giọt máu, vừa giúp hắn bôi thuốc vừa nghiến răng nén giận. – Giờ phải làm sao đây? Cứ tiếp tục thế này thì không ổn. – Thà rời khỏi sơn môn còn hơn là cứ để người nhà họ Ngô sỉ nhục như thế này! – Rời khỏi sơn môn? Thì đi đâu được? – Hà Hải Ba cười khổ, giọng đầy cay đắng – Ở Ngự Thần Tông, có Chấp sự đại nhân trấn áp, người nhà họ Ngô còn không dám làm loạn quá mức, ít nhất là không dám giết người... Một khi ra khỏi đây, bên ngoài hoàn toàn là thiên hạ của Ngô gia, chúng ta chết thế nào cũng không ai biết đâu. – Người nhà họ Ngô cứ ngang ngược vô pháp vô thiên như vậy, không ai trị được sao? – Giọng Tạ Chiêu Hoa run rẩy. – Đó chính là thế lực của tu tiên gia tộc đấy. Năm đó Vương Thượng Vũ sư huynh, đường đường là quán quân tạp dịch, sau khi đắc tội Ngô gia thì sao? Chẳng phải cũng bị chèn ép suốt một năm trời ở ngoại môn, đến giờ vẫn phải trốn đông trốn tây đó sao? Nói đến đây, Hà Hải Ba thở dài: – Chịu đựng đi. Chờ bọn chúng xả giận đủ rồi, chuyện này qua đi thì chúng ta mới có thể bình yên tu hành. Hà Hải Ba dùng giọng điệu của kẻ đã nhìn thấu sự đời để khuyên nhủ. Anh em nhà họ Tạ nghe xong, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng. Họ đã nghe danh Vương sư huynh lợi hại thế nào, vậy mà ngay cả người như huynh ấy cũng bị nhà họ Ngô nhào nặn tùy ý, huống chi là hạng tép riu như họ? Bốn người hoàn toàn nản lòng thoái chí, lẳng lặng chấp nhận thực tại phũ phàng. Thế nhưng, họ không hề hay biết rằng... phía ngoài sân lúc này đang có một bóng người đứng lặng. Tần Hiểu Phong. Hắn đã bế quan tu luyện suốt một trăm hai mươi ngày, tiêu tốn một lượng lớn linh tửu. Lần này trở lại linh phong là để thu thập thêm dược liệu và linh quả, chuẩn bị ủ một mẻ rượu mới cho quá trình tu luyện tiếp theo. Vừa về tới nơi, hắn đã bị mùi thuốc và mùi máu tanh nồng nặc dẫn lối, tình cờ nghe được toàn bộ những gì mấy vị sư đệ, sư muội đã phải gánh chịu suốt thời gian qua. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống thân hình Tần Hiểu Phong. Đôi lông mày hắn nhíu chặt, ánh mắt tỏa ra hàn quang thấu xương. Người nhà họ Ngô... Chỉ vì không tìm thấy hắn mà lại trút giận lên đầu những người thân cận của hắn. Thật quá đáng! Tần Hiểu Phong dứt khoát quay người rời khỏi linh phong, hướng về phía khu rừng nhỏ nơi Vương Thượng Vũ từng hẹn gặp mình mà lao vút đi.