Huynh đệ họ Hà vô cùng hưng phấn.
Dù biết bản thân phải gánh vác công việc nặng nhọc và tốn thời gian nhất, nhưng đổi lại, họ đã thành công tìm được hai "chỗ dựa lớn" là Tần Hiểu Phong và Vương Thượng Vũ. Chỉ cần hai vị sư huynh này còn ở ngoại môn ngày nào, họ sẽ có người che tên đón đạn ngày đó, đây chính là sự bảo hộ lớn nhất mà họ hằng ao ước.
Thực tế, sự cạnh tranh giữa các đệ tử ngoại môn tàn khốc hơn khu tạp dịch rất nhiều.
Chỉ với mười mấy lối vào hầm mỏ Huyền Thiết mà có tới hơn bốn trăm đệ tử ngoại môn ngày đêm tranh giành. Chẳng những khó chiếm được một vị trí tốt, mà ngay cả khi đào được quặng, họ cũng rất dễ bị kẻ khác dùng vũ lực đoạt mất.
Những trường hợp như Vương Thượng Vũ, bị con em các gia tộc tu tiên nhắm vào rồi chèn ép suốt một hai năm trời, ở ngoại môn này chẳng phải chuyện hiếm lạ gì.
Nhìn qua thì có vẻ huynh đệ họ Hà chịu thiệt khi phải làm việc nặng, nhưng thực chất, hai kẻ này mới là những người đắc lợi nhất.
Trời còn chưa sáng, bốn người đã lên đường. Họ đi theo Vương Thượng Vũ đến một vách núi vô cùng kín đáo, sau đó dùng dây thừng đu mình xuống một sơn cốc sâu tới trăm trượng.
Vừa đặt chân xuống đất, Tần Hiểu Phong đã đưa mắt quan sát bốn phía.
Trong bóng đêm lờ mờ, sơn cốc rộng chừng ba mươi trượng đã được Vương Thượng Vũ dọn dẹp bằng phẳng và thoáng đãng. Bên trái là một đường hầm mỏ đang được khai thác dở dang; phía sau cách đó không xa có một khe núi nhỏ, tiếng nước chảy róc rách vui tai. Nước đọng lại thành một đầm nhỏ rồi xuôi dòng chảy vào chỗ trũng trong sơn cốc rồi biến mất hút.
Hà Hải Ba ngước nhìn lên từ đáy cốc, trừ một khoảng trời nhỏ bằng bàn tay, hắn chẳng nhìn thấy gì khác ngoài vách đá dựng đứng.
– Vương sư huynh lợi hại thật đấy, nơi hẻo lánh thế này mà huynh cũng tìm ra được.
– Đúng vậy. – Hà Hải Lãng cũng không khỏi cảm thán – Ai mà ngờ được dưới đáy vực này lại có mỏ chứ?
Huynh đệ họ Hà không ngớt lời khen ngợi:
– Đào mỏ ở nơi này, hèn gì đám người nhà họ Ngô tìm huynh suốt một năm trời cũng chẳng thấy bóng dáng. Nếu là đệ, mỗi tháng chỉ cần lên đại điện ngoại môn một lần nộp nhiệm vụ, chắc chắn sẽ chẳng bao giờ bị đám tử đệ Ngô gia để mắt tới.
Vương Thượng Vũ lộ vẻ đắc ý, giải thích:
– Khoáng mạch Huyền Thiết của tông môn tuy tập trung nhưng rất rõ ràng. Chỉ cần thuận theo mạch lạc của chủ mạch, tìm tới những vị trí gần đó để khai phá là có thể nhanh chóng tìm thấy quặng... Thôi, nói các ngươi cũng không hiểu đâu, đi theo ta.
Vương Thượng Vũ châm một bó đuốc rồi dẫn ba người tiến vào đường hầm mỏ.
Tần Hiểu Phong vừa đi vừa quan sát kỹ lưỡng. Đường hầm tối om và không quá sâu, chẳng mấy chốc đã đi tới tận cùng. Sau hai năm khai thác, Vương Thượng Vũ mới chỉ đào được chưa đầy ba mươi trượng, nhưng trên vách đá hai bên đã bắt đầu lộ ra những dấu vết của quặng Huyền Thiết.
– Bắt đầu thôi.
Vương Thượng Vũ phân phó:
– Lão Tần, chúng ta hướng dẫn hai huynh đệ họ một ngày... Chờ bọn họ thích ứng được nhịp độ đào mỏ, sau này nơi này sẽ giao lại cho họ phụ trách.
– Được.
Tần Hiểu Phong gật đầu, lấy từ túi trữ vật ra chiếc cuốc chim Huyền Thiết.
Bốn người chia làm hai tổ: Vương Thượng Vũ dẫn theo Hà Hải Lãng, còn Tần Hiểu Phong kèm cặp Hà Hải Ba. Tiếng cuốc chim đập vào vách đá "đinh đinh đang đang" vang lên liên hồi trong đường hầm. Âm thanh ấy tuy lớn nhưng khi truyền ra đến sơn cốc đã trở nên vô cùng yếu ớt, đứng trên vách núi hoàn toàn không thể nghe thấy gì.
– Đây là quặng sắt, không có giá trị gì nhiều. Nhưng vì đây là đường hầm riêng của chúng ta, nên cứ đào hết ra rồi mang đi xử lý sau... Quặng Huyền Thiết thường nằm xen kẽ gần đó. Đừng nhìn nó nhỏ, nhưng rất nặng, các ngươi cầm thử mà cảm nhận.
Tần Hiểu Phong và Vương Thượng Vũ vừa làm vừa chỉ điểm tận tình. Từng khối quặng Huyền Thiết và các loại quặng thô khác nhanh chóng được phân loại, chất thành những đống lớn nhỏ khác nhau.
Chẳng mấy chốc, huynh đệ họ Hà đã có thể tự mình nhận biết và bắt đầu khai thác được những khối Huyền Thiết đầu tiên.
– Mỏ của Vương huynh chọn tốt thật đấy!
Tần Hiểu Phong thầm kinh ngạc. Mới có nửa ngày mà đã thu hoạch được hơn ngàn cân Huyền Thiết rồi. Tỉ lệ ra quặng ở đây chỉ kém một chút so với đường hầm mà Dương Hạo đã chỉ cho hắn, thực sự là một kho báu.
Vương Thượng Vũ cười ha hả:
– Sơn cốc này ta phải vất vả lắm mới tìm được, nó nằm rất gần chủ mạch nên tỉ lệ có quặng đương nhiên là cao. Tiếc là lúc trước chỉ có một mình ta, vừa tốn sức vừa phải đề phòng đám người nhà họ Ngô, nếu không một năm đổi lấy vài tấm lệnh bài cống hiến là chuyện dễ như trở bàn tay.
– Với hiệu suất này, trong vòng một tháng là có thể giải quyết xong định mức của cả bốn người chúng ta. – Tần Hiểu Phong mỉm cười – Hai vị sư đệ cố gắng thêm một chút, làm thêm vài tháng nữa là có đủ điểm đổi tài nguyên tu luyện và cả pháp khí công thủ hạ phẩm rồi.
– Thật sao?!
Huynh đệ họ Hà đại hỉ. Hai người vốn đã mỏi nhừ hai cánh tay, nhưng vừa nghe đến tài nguyên và pháp khí, tinh thần lập tức lên cao, cuốc chim vung lên càng thêm mạnh mẽ.
Sau hai ngày làm việc cật lực đến mức kiệt sức, cả nhóm mới bước ra khỏi sơn cốc. Thu hoạch vô cùng khả quan, tổng cộng khai thác được hơn ba ngàn cân Huyền Thiết.
Sau khi ăn chút lương khô và nghỉ ngơi hồi sức, huynh đệ họ Hà lại hăm hở cầm cuốc chim lao vào đường hầm, bộ dạng như muốn thừa thắng xông lên để mau chóng phát tài.
Tần Hiểu Phong nhìn quanh sơn cốc một lượt rồi nói với Vương Thượng Vũ:
– Nơi này quả thực là được trời ưu ái, vừa kín đáo lại vừa rộng rãi. Chẳng những thích hợp để cư trú, mà tu luyện dưới vách núi trăm trượng này cũng tuyệt đối không lo bị bên ngoài phát hiện.
– Ý của lão Tần là... chúng ta dứt khoát dọn đến đây ở luôn?
Vương Thượng Vũ nghe ra ẩn ý, trong lòng khẽ động rồi gật đầu tán thành:
– Thực ra cũng không phải là không thể. Bình thường một mình ta ở đây lâu cũng thấy bí bách, ngươi nói vậy làm ta cũng thấy hứng thú... Hay là bốn người chúng ta cứ ở lại đây thường xuyên đi, sẵn tiện ta cũng có vài vấn đề về thuật pháp muốn thỉnh giáo ngươi.
– Vậy quyết định thế đi. Để ta đi chuẩn bị thêm lương khô.
Tần Hiểu Phong và Vương Thượng Vũ tâm đầu ý hợp, lập tức sắm sửa thêm vài thứ cần thiết rồi chính thức định cư dưới sơn cốc. Ban ngày họ tu luyện, ban đêm lại cùng nhau luận bàn, trao đổi chiêu thức.
Một buổi tối, hai người đứng đối diện nhau giữa sơn cốc.
Tần Hiểu Phong vẫn theo thói quen cũ, ngay lập tức khởi động « Tật Phong Bộ », đồng thời « Linh Thuẫn thuật » và « Linh Sa Trùy » cũng nhanh chóng được ngưng kết, chuẩn bị toàn diện cho cuộc so tài.
Vương Thượng Vũ cũng bắt đầu thi triển thuật pháp. Trước mặt hắn hiện ra một quang trận màu trắng mờ ảo, ngay sau đó, từng mũi băng trùy hình thoi sắc nhọn rít gió lao ra liên tiếp không ngừng.
Tốc độ tấn công cực nhanh!
Ngay khi thấy đối phương triệu hồi quang trận, Tần Hiểu Phong đã biết Vương Thượng Vũ sắp dùng thuật pháp trung cấp. Nhìn tốc độ thi pháp này, rõ ràng Vương huynh đã khổ luyện môn này từ lâu.
Tần Hiểu Phong cấp tốc di chuyển để né tránh.
Vút! Vút!
Những mũi băng trùy mang theo luồng khí lạnh thấu xương lướt qua tàn ảnh của Tần Hiểu Phong rồi cắm phập xuống mặt đất và vách đá phía sau. Những khối băng vỡ tan bắn tung tóe, nham thạch xung quanh nhanh chóng bị đóng băng thành một màu trắng xóa.
– Lão Tần, đừng chủ quan!
Vương Thượng Vũ đắc ý hô lớn:
– Môn « Hàn Băng Tiễn Vũ » này của ta có thể điều chỉnh hướng tấn công. Chỉ cần pháp lực chưa cạn, sớm muộn gì mưa tên cũng sẽ đuổi kịp ngươi thôi!
Vừa dứt lời, mưa tên băng giá đã nhanh chóng đổi hướng, khóa chặt đường lui của Tần Hiểu Phong. Hắn buộc phải đưa Huyền Thiết Thuẫn lên chống đỡ.
Keng! Keng! Keng!
Mưa tên dày đặc trút xuống như bão tố, đánh cho Huyền Thiết Thuẫn liên tục lùi lại. Tần Hiểu Phong cảm nhận được một lực lượng khổng lồ truyền tới từ tấm khiên, đồng thời lớp hào quang của « Linh Thuẫn thuật » cũng đang mờ đi nhanh chóng.
Thuật pháp phòng ngự gia trì trên pháp khí hạ phẩm vậy mà không trụ nổi quá một nhịp thở trước sức công phá của mưa tên.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, ba đạo « Linh Sa Trùy » từ bên cạnh đột ngột bắn về phía Vương Thượng Vũ, dùng chiêu "vây Ngụy cứu Triệu". Vương Thượng Vũ vội vàng đổi hướng tấn công, dùng lượng lớn băng tiễn để đánh rơi ba đạo Linh Sa Trùy.
Có thể thấy, khả năng chặn đường của thuật pháp trung cấp « Hàn Băng Tiễn Vũ » là cực kỳ mạnh mẽ.
Tuy nhiên, ngay lúc này, pháp lực của Vương Thượng Vũ cũng đã tiêu hao đến bảy tám phần, quang trận bắt đầu mờ nhạt và thu nhỏ lại. Đối mặt với Tần Hiểu Phong đang lao tới áp sát, hắn dứt khoát xua tay xin hàng:
– Thôi thôi! Không đánh nữa! Ta hết sạch pháp lực rồi.
Tần Hiểu Phong dở khóc dở cười thu tay:
– Ta còn chưa kịp xuất chiêu mà.
– Chịu thôi, biết làm sao được. – Vương Thượng Vũ buông xuôi hai tay, ngồi bệt xuống đất thở hổn hển – Phù... « Hàn Băng Tiễn Vũ » tiêu tốn pháp lực quá kinh khủng. Với cái thân hình nhỏ bé này của ta, cùng lắm chỉ trụ được ba nhịp thở... Trong ba nhịp thở đó, lượng pháp lực bỏ ra tương đương với việc thi triển liên tiếp một trăm hai mươi cái thuật pháp cấp thấp, ai mà gánh cho nổi?
Tần Hiểu Phong bất đắc dĩ thu hồi Huyền Thiết Thuẫn và Huyền Thiết Trùy:
– Thuật pháp này quả thực rất bá đạo, tấn công dày đặc, uy lực lại lớn, có thể áp chế hoàn toàn cả « Tật Phong Bộ », « Linh Thuẫn thuật » lẫn « Linh Sa Trùy ». Nhưng mà... tiêu hao đúng là một nhược điểm chí mạng. Chờ ngươi tu luyện tới Uẩn Thần cảnh hậu kỳ, có lẽ tình hình sẽ khá hơn đôi chút.
– Hậu kỳ thì cũng chẳng trụ được bao lâu đâu. – Vương Thượng Vũ xua tay thở dài – Ta từng thấy một vị sư huynh tầng bảy dùng môn này trong đại hội, cũng chỉ trụ được sáu nhịp thở rồi bị người ta đánh bại... Tiêu hao của nó quá mức biến thái.
– Biết nó biến thái như vậy, sao ngươi còn chọn? – Tần Hiểu Phong bật cười.
Vương Thượng Vũ ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nói:
– Vì uy lực nó lớn! Một mình ta chắc chắn không dám tùy tiện dùng « Hàn Băng Tiễn Vũ », nhưng nếu có các ngươi ở bên cạnh thì lại khác. Khi đụng chuyện, các ngươi bảo vệ ta, tạo cơ hội cho ta ra chiêu, thì ngay cả tu sĩ Uẩn Thần cảnh hậu kỳ ta cũng có thể tiễn bọn chúng lên đường!
Tần Hiểu Phong nghe vậy thì gật đầu, không hề hoài nghi tính xác thực trong lời nói của Vương Thượng Vũ.