Tần Hiểu Phong dành trọn một đêm để tĩnh tọa tu luyện.
Sáng sớm hôm sau, hắn lại xuất hiện tại đường hầm bí mật với tinh thần phấn chấn, tiếp tục công việc khai thác Huyền Thiết.
Đến giữa trưa, Tần Hiểu Phong rời hầm mỏ, tiến về phía đại điện ngoại môn để tìm Dương Hạo.
Thấy hắn xuất hiện, Dương Hạo không hề tỏ ra kinh ngạc, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng hỏi nhỏ:
– Thế nào? Thu hoạch khả quan chứ?
– Đường hầm sư huynh chỉ điểm quả thực rất tốt. Đệ chỉ mất hai ngày đã khai thác đủ số lượng Huyền Thiết cần thiết. – Tần Hiểu Phong vỗ nhẹ vào túi trữ vật bên hông, nói tiếp – Định mức của tông môn cho cả năm đệ đã gom đủ. Có điều, đệ lo chuyện này truyền ra ngoài sẽ khiến các sư huynh sư tỷ khác nảy sinh lòng tham, nên muốn nhờ sư huynh hỗ trợ che giấu đôi chút.
Dương Hạo lộ ra vẻ mặt "quả nhiên là vậy", gật đầu đáp:
– Hoàn thành định mức cả năm chỉ trong hai ngày, nếu để kẻ khác biết chắc chắn sẽ chuốc lấy phiền phức không đáng có. Việc này cứ để ta lo, ta sẽ trực tiếp làm thủ tục nhập kho và đăng ký cho đệ.
Nói đoạn, Dương Hạo dẫn Tần Hiểu Phong đến khu vực chuyên tiếp nhận quặng Huyền Thiết của tông môn để lặng lẽ tiến hành đăng ký.
Dương Hạo đích thân phụ trách việc kiểm đếm và nhập kho, sau đó giao cho Tần Hiểu Phong một tấm lệnh bài:
– Nhiệm vụ năm nay của ngươi coi như đã kết thúc. Giờ hãy cầm lấy lệnh bài này đến Pháp Khí Các, ngươi có thể tự chọn cho mình một kiện pháp khí.
– Đa tạ sư huynh.
Tần Hiểu Phong thừa lúc bốn bề vắng lặng, thấp giọng hỏi thêm:
– Sư huynh, đệ còn một chuyện muốn thỉnh giáo.
– Ngươi nói đi. – Dương Hạo thần sắc bình thản.
Tần Hiểu Phong lộ vẻ tò mò, nhìn chằm chằm vào Dương Hạo:
– Sư huynh nắm giữ đường hầm tốt như vậy, tại sao không tự mình khai thác? Chỉ cần hai ngày là đổi được một kiện pháp khí hạ phẩm, tích lũy một năm thì gia sản khổng lồ đến mức nào, e là đệ tử nội môn cũng phải đỏ mắt. Sao sư huynh lại có thể thờ ơ như vậy?
Dương Hạo dường như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời, cười giải thích:
– Ta là đệ tử thân tín của Chấp sự, phụ trách sự vụ ngoại môn. Nếu ta làm vậy chẳng khác nào biển thủ công quỹ, chỉ cần sư thúc phát hiện ra là sẽ bị trục xuất khỏi tông môn ngay lập tức.
Tần Hiểu Phong nghe vậy thì trầm tư suy nghĩ. Dương Hạo vỗ vai hắn, nói tiếp:
– Thực tế, đệ cũng chỉ có thể vớt vát nhanh chóng lúc ban đầu thôi. Lớp quặng nông dễ đào không còn nhiều, sau này tốc độ khai thác sẽ chậm lại đáng kể. Khi đó, đường hầm này cũng sẽ trở nên bình thường như bao chỗ khác, muốn tìm được Huyền Thiết phải dựa vào vận khí và thời gian. Ngươi có thể tranh thủ lúc này khai thác thêm một ít để đổi lấy tài nguyên tu luyện như « Uẩn Thần dịch » hay linh thạch.
Tần Hiểu Phong gật đầu tán đồng. Dương Hạo nói không sai, quặng Huyền Thiết ở lớp nông dù sao cũng có hạn, hiện tại đã bị khai thác mất bảy thành, phần còn lại chắc chắn sẽ khó khăn hơn nhiều.
– Đa tạ sư huynh đã trao cơ duyên này cho đệ, giúp đệ có thêm thời gian tu luyện. Ân tình này đệ nhất định sẽ hậu báo! – Tần Hiểu Phong thực chất đã suy nghĩ rất kỹ, hắn lờ mờ cảm nhận được Dương Hạo đang cố ý nâng đỡ mình, thậm chí có thể là ý muốn của Long sư thúc đứng sau, nhưng hắn không có bằng chứng nên chỉ biết ghi lòng tạc dạ.
– Ha ha, sư đệ khách khí rồi. – Dương Hạo cười nói – Ngươi có tâm như vậy đã chứng minh Dương mỗ không nhìn lầm người. Hãy cố gắng tu luyện cho tốt, ngươi là đệ tử được sư thúc xem trọng, lại sở hữu Ngự Thần Lệnh bằng gỗ, tiền đồ sau này chắc chắn không thể đo lường!
Hai người hàn huyên thêm vài câu, Tần Hiểu Phong lúc này mới cáo từ rời đi.
Rời khỏi đại điện, Tần Hiểu Phong hướng thẳng về phía Pháp Khí Các. Nơi này ngoài việc trưng bày các loại pháp khí hạ phẩm do Ngự Thần Tông tự sản xuất, còn có đủ loại tài nguyên tu luyện như « Uẩn Thần dịch » hay linh thạch, tất cả đều có thể dùng lệnh bài cống hiến để đổi lấy.
Người trấn giữ Pháp Khí Các là một vị Chấp sự mà Tần Hiểu Phong đã từng gặp mặt — chính là người đã cùng Long Triều Dương trấn áp đám tà tu lần trước.
Thấy Tần Hiểu Phong xuất hiện, vị Chấp sự tên Tăng Tiếu kia tỏ ra khá kinh ngạc:
– Tần sư điệt đó sao?
– Đệ tử không ngờ ngài chính là sư thúc trấn giữ Pháp Khí Các, thật là thất lễ.
– Ha ha! – Tăng Tiếu lộ vẻ đắc ý – Hôm đó ta khó khăn lắm mới đóng cửa Pháp Khí Các để ra ngoài đi dạo một chút, không ngờ lại đụng ngay phải tiểu tử ngươi bắt được dư nghiệt Huyết Hà phái. Chúng ta quả thực rất có duyên.
Tần Hiểu Phong đứng trước mặt sư thúc có chút câu nệ, không biết nên bắt đầu câu chuyện thế nào. Tăng Tiếu liền đi thẳng vào vấn đề:
– Ngươi đến Pháp Khí Các, chắc hẳn đã có lệnh bài cống hiến rồi chứ?
– Vâng. – Tần Hiểu Phong vội vàng lấy lệnh bài ra, hai tay cung kính dâng lên – Đệ tử muốn dùng nó để đổi lấy một ít tài nguyên tu luyện.
– Tài nguyên tu luyện sao? Cũng phải... – Tăng Tiếu gật đầu – Nghe nói ngươi đã có Huyền Thiết Trùy và Huyền Thiết Thuẫn, một công một thủ phối hợp nhịp nhàng, quả thực không cần thêm pháp khí khác làm gì.
Nói đoạn, ông vẫy tay ra hiệu:
– Đi theo ta.
Bên trong Pháp Khí Các có rất nhiều quầy hàng, ngoài những pháp khí hạ phẩm rực rỡ muôn màu, còn có không ít pháp khí trung phẩm tinh xảo. Tăng Tiếu dừng lại trước một quầy đầy những bình sứ đựng đan dược:
– Đây là « Uẩn Thần dịch ». Với tấm lệnh bài cống hiến trong tay, ngươi có thể đổi được mười hai bình cùng lúc. Có muốn đổi không?
Thông thường, đệ tử ngoại môn dùng mười hai bình « Uẩn Thần dịch » có thể rút ngắn được nửa năm khổ tu. Tần Hiểu Phong cảm thấy số lượng này hơi ít, vẻ mặt thoáng chút phân vân.
Tăng Tiếu nhìn ra tâm tư của hắn, liền lên tiếng nhắc nhở:
– Tu vi Uẩn Thần cảnh mỗi năm chỉ nên dùng tối đa mười hai bình « Uẩn Thần dịch ». Nếu dùng quá nhiều, dược lực sẽ bị ứ đọng, dễ dẫn đến căn cơ bất ổn. Vì vậy, tông môn quy định mỗi đệ tử hằng năm chỉ được đổi bấy nhiêu thôi, không thể nhiều hơn.
Tần Hiểu Phong vỡ lẽ, sau đó hỏi thêm:
– Vậy một tấm lệnh bài cống hiến có thể đổi được bao nhiêu linh thạch ạ?
– Hai mươi bốn viên hạ phẩm linh thạch. – Tăng Tiếu trả lời – Giai đoạn đầu dùng « Uẩn Thần dịch », giai đoạn sau dùng linh thạch cũng là một phương pháp tu luyện rất tốt.
Tần Hiểu Phong quyết định đổi lấy mười hai bình « Uẩn Thần dịch », nâng tổng số linh dịch trong tay lên con số hai mươi lăm bình.
Trước khi rời đi, Tần Hiểu Phong nhìn thấy trong quầy bên cạnh có trưng bày những bình sứ vô cùng tinh mỹ, nhịn không được hỏi:
– Sư thúc, lọ đằng kia đựng thứ gì vậy?
– « Cố Thần đan ». – Tăng Tiếu liếc nhìn qua, cười đáp – Đó là đan dược dành cho tu sĩ Uẩn Thần cảnh tầng chín đỉnh phong dùng để xung kích Cố Thần cảnh, giúp tăng thêm ba thành xác suất thành công.
Tần Hiểu Phong sững sờ:
– Xung kích Cố Thần cảnh gian nan đến vậy sao?
– Đương nhiên! – Tăng Tiếu lộ ra một tia cay đắng – Muốn đột phá Cố Thần cảnh, ngươi phải nhổ tận gốc 'thần hồn linh thảo' trong thức hải, chịu đựng quá trình rèn luyện và lột xác đau đớn suốt một ngày một đêm. Nếu căn cốt tư chất không thuộc hàng cực phẩm, rất dễ thất bại giữa chừng. Khi đó tu vi sẽ tụt dốc thảm hại về tầng tám, phải mất thêm nhiều năm để tu luyện lại từ đầu. « Cố Thần đan » sẽ giúp tu sĩ vượt qua giai đoạn lột xác đó một cách ung dung hơn.
Lần đầu tiên nghe được bí mật về việc đột phá đại cảnh giới, Tần Hiểu Phong không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh:
– Sư thúc, loại « Cố Thần đan » này chắc chắn là rất đắt đỏ?
– Cũng hơi chát đấy, cần tới một trăm tấm lệnh bài cống hiến. – Tăng Tiếu thản nhiên trả lời.