Nếu giờ này mà quay lại trường, chắc chắn họ sẽ bị chú bảo vệ tra hỏi, huống hồ lúc nãy cả ba đều tự ý xông ra khỏi cổng.
Vì không muốn bị chú bảo vệ chặn lại hỏi han, cả ba đành ngồi tạm trong rừng, đợi đến trưa tan học rồi mới vào.
Lý Thời Phi nhìn bộ dạng lấm lem của Trần Minh, tò mò hỏi:
— Trần Minh, cậu ngã xuống hố phân à? Sao lại ra nông nỗi này?
Trần Minh cũng chẳng biết giải thích thế nào, bèn vặn lại:
— Cậu mới ngã xuống hố phân ấy.
Thế là Lý Thời Phi lại ném cho Trần Minh một ánh mắt đầy quái lạ, rồi liếc sang Hoàng Tử Hân vẫn còn đang hậm hực. Hít... Hình như cậu ta đã phát hiện ra chuyện gì đó ghê gớm lắm.
Bị ánh mắt kỳ quặc của Lý Thời Phi quét tới quét lui, Hoàng Tử Hân xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng lên.
Còn Trần Minh thì đấm nhẹ Lý Thời Phi một cái, nói:
— Nghĩ linh tinh gì đấy.
— Ha ha ha... — Lý Thời Phi phá lên cười, còn mặt Hoàng Tử Hân thì càng đỏ hơn.
Ngồi yên một lát, cả ba cảm thấy cứ ngồi không thế này cũng chán, bèn rủ nhau ra ngoài tìm một quán ăn nhỏ để ăn trưa trước.
Ăn trưa xong cũng gần đến giờ tan học buổi sáng. Đợi học sinh bắt đầu túa ra, cả ba mới trà trộn vào trong.
Trần Minh vừa mở cửa bước vào ký túc xá, liền cảm nhận được ba luồng sát khí từ sau lưng ập tới.
Lâm Tuấn Vũ bẻ khớp tay răng rắc, còn Uông Chí Dương và Chu Khải thì phối hợp vây lại.
— Trần Minh, chuyện hôm nay tính sao đây? — Uông Chí Dương hằm hè hỏi.
Không đợi Trần Minh kịp mở miệng, cả ba đã xông vào vây lấy cậu.
Ba người bạn cùng phòng bắt đầu màn "tra tấn" tàn bạo, còn Trần Minh cũng rất phối hợp mà kêu la thảm thiết. Cả ba ra sức hành hạ cậu, đứa thì cù lét, đứa thì giữ chân giữ tay, vừa làm vừa kể khổ về chuyện hôm nay.
— Cậu có biết không? Ba đứa bọn tớ hôm nay đi học muộn, chạy đến cửa lớp thì bị thầy giáo tiếng Anh tóm được, mắng cho một trận.
— Bị mấy chục bạn học trong lớp nhìn chằm chằm, cậu có biết xấu hổ đến mức nào không?
— Ba đứa tớ mãi mới đợi được thầy mắng xong, vừa được giải thoát định đi tìm cậu thì lại bị chú bảo vệ chặn lại.
— Chú ấy gọi cả thầy chủ nhiệm đến, thế là bọn tớ lại bị mắng thêm một trận nữa, cứ như bị mắng tiếp sức ấy.
Cả ba không ngừng kể lể, cuối cùng Trần Minh phải chấp nhận một loạt "hiệp ước bất bình đẳng" mới được tha, nào là bao cả phòng ăn sáng một tuần, bao Chu Khải đi net một tuần, đủ cả. Nghe vậy, ba người họ mới chịu buông tha cho cậu.
Tiết cuối buổi chiều là tiết Thể dục. Còn chưa tan học, Chu Khải đã ghé lại gần rủ rê Trần Minh:
— Đi thôi, đi net nào.
— Còn chưa tan học mà, ra cổng lại bị chú bảo vệ tóm bây giờ. — Trần Minh thuận miệng đáp.
Chu Khải phẩy tay:
— Chuyện nhỏ, cứ đi theo tớ.
Nói rồi, cậu ta quen đường quen lối dẫn Trần Minh đến gần nhà vệ sinh nam. Ở đó có một bức tường rất dễ trèo qua.
Chu Khải có chút không chắc chắn, hỏi Trần Minh:
— Cậu trèo tường được chứ?
Chỉ là cậu ta không biết rằng, đừng nói là trèo, Trần Minh nhảy một cái cũng qua được.
Thế là, trước vẻ mặt trợn mắt há mồm của Chu Khải, Trần Minh nhẹ nhàng lật người qua tường.
Chu Khải có hơi chật vật mới trèo qua được. Cậu ta nhìn Trần Minh rồi nói:
— Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong, cậu còn quen đường hơn cả tớ nữa.
Trần Minh không đáp lời, chỉ ra hiệu cho cậu ta dẫn đường đến quán net.